- Thôi rồi, bây giờ phải làm sao?
Hay là tụi mình lấp cái hầm lại.
- Sợ không kịp đâu, với lại anh Ba sẽ không để tụi mình yên đâu.
Lan bóp trán suy nghĩ một hồi:
- À, được rồi, được rồi. Không sao đâu.
- Mày làm sao?
- Bây giờ cũng chưa tối hẳn, chị giúp em đẩy xe ba bánh của anh Ba ra vựa cây ở đường Hàng Xanh mua mấy miếng ván ép, tụi mình đậy miệng hầm lại rồi bang đất nền nhà cho bằng mặt thì êm ngay.
- Tao sợ ván ép chịu không nổi.
- À hay mình mua mấy miếng bửng xi măng làm y như hầm nhà cầu có đượe không?
- Ớ, phải đó, vừa ehắc, lại vừa có lý. Nếu có ai khám phá ra, mình nói là đào để làm hầm phân.
- Nếu vậy tụi mình đi mau kẻo trễ, trời cũng muốn tối rồi.
Lan nhè nhẹ đóng cửa sổ lại, theo Sáu đẩy xe đi mua nắp hầm. Chĩ hơn tiếng đồng hồ sau, cả hai đã mua được 4 miếng bửng xi măng vừa vặn đậy kín miệng hầm. Sáu đào sâu chung quanh miệng hầm xuống hơn glmg tay để bửng xi măng lọt sâu xuống hơn mặt nền nhà, san đất lấp lên nắp hầm, nện cho bằng phẳng rồi kê chiếc đi-văng lên trên. Cả hai người mồ hôi nhễ nhại, Lan vừa cười vừa hổn hển nói:
- Bây giờ kể như xong. Chúng mình không còn phải lo lắng gì nữa.
Sáu khen Lan:
- Mày giỏi thiệt, bây giờ tao mới yên tâm. Chớ từ hôm nghe mày nói âm mưu của anh Ba, tao không yên lòng chút nào. Bây giờ dù cho anh Ba eó trở mặt, tao cũng không sợ. Có gì mình cứ chối phăng đi là xong.
- Em không sợ anh Ba trở mặt, tố cáo mình với nhà chức trách, nhưng sợ ảnh thanh toán mình thôi.
Để làm gì chớ? Mình giúp anh ta mà.
- Chi ngây thơ quá. Nếu bị bại lộ, em với chị lãnh đủ, vì cái hầm này nằm trong nhà mình. Nhà ảnh ở bên kia đường đâu có dính dáng gì tới ảnh. Nếu đào được vàng thiệt sự, liệu ảnh có chịu chia cho tụi mình không? Chị thử nghĩ xem, có căn nhà mà ảnh eòn không tin tụi mình, đứng tên mua, thử hỏi bạc triệu tụi mình có phần không? Hay là lúc đó cái hầm này là mồ chôn hai đứa mình?
- Mày nói gì nghe ghê quá.
- Ghê hay không chị nghĩ sẽ thấy ngay. Thằng gác nghĩa địa trước bị đưa một dao. Ba thằng đang đào xới bên đó tối nay chắc chắn ăn kẹo đồng.
- Anh Ba đâu có súng?
- Chi chờ xem có đúng không.
- Nếu đúng như vậy, mai mốt cái hầm này đào thông qua bên đó, lấy được của cải rồi, mạng tao với mày kể như xong.
Cũng chưa chắc như vậy đâu.
- Thì mày cũng mới nói vậy.
- Đó là chị em mình không biết gì kìa, bây giờ đâu có dễ vậy.
- Mày tính sao?
- Anh Song biết hết chuyện này từ lâu, nhưng chưa muốn ra tay. May mà bữa hôm đó em gặp ảnh. Rồi mấy hôm sau em đem chị lại, chi còn nhớ không?
- Sao lại không nhớ, nếu hôm đó anh Song không hứa đỡ đần cho tụi mình, chắc chị trốn về quê rồi.
- Mà em cũng không hiểu tại sao ảnh không mum đại anh Ba cho rồi, để hôm nay có thêm ba người nữa chết.
- Chắc có lý do chớ, với lại cái tụi đang đào mộ kia, nhất định không phải là người tốt rồi.
- Thôi tụi mình rửa tay, lên lầu coi tụi nó đào tới đâu rồi.
- Ừa, phải đó.
Tắm rửa một lúc, hai người vội leo lên lầu, Lan đề nghị:
- Anh Ba bảo đừng mở cửa sổ nữa, có thể nguy hiểm. Hay là tụi mình đục thủng mấy cái giấy dán trên vách, dòm qua kẽ hở.
- Ờ, như vậy an toàn hơn, mai mốt tụi mình dán lại mấy hồi.
Ngoài trời lại mưa lâm râm, sấm ehớp ì ầm. Lan và Sáu dán mắt vào khe hở của bức tường ván ép. Ba đứa đào mộ đang lục đục căng một cái áo mưa nhà binh làm mái che cho nước mưa khỏi đổ xuống mộ. Thế là Lan và Sáu không còn nhìn thấy gì nữa. Một lúc sau, trời bắt đầu mưa lớn, sấm chớp liên hồi, mây kéo tới đen nghịt, chắc chắn cơn mưa này phải kéo dài cả dêm. Sáu nhìn Lan thở dài:
- Vậy là tụi mình hết coi, chúng nó che lại rồi.
- Chắc cũng chỉ có vậy thôi, chúng thắp đèn lên chắc là đêm nay sẽ đàp tới cùng. Trời mưa mịt mù như vầy càng thuận tiện cho chúng làm ăn.
- Tao muốn thấy chúng nó đào được cái gì kìa.
Lan cười:
- Đào được cái gì mà đào.
- Tại sao mày biết?
- Chị này mau quên qưá, trời mưa, đêm tối thì dễ làm ăn thiệt, nhưng hiện chúng nó sống được bao lâu nữa, sấm chớp ầm ĩ, nếu anh Ba có bắn mỗi đứa lO viên đạn
cũng không ai biết.
- Ừ héng, vậy đi ngử mẹ nó eho rềi, tụi mình có làm gì được nữa đâu.
- Em cũng nghĩ như vậy, đâu có coi thấy gì nữa.
Nếu vậy tao với mày xuống đi văng ngử, để tối anh Ba có về tụi mình còn ra mở cửa.
- Khỏi cần, anh Ba bảo chỉ khép cửa thôi, đừng khóa bên trong mà.
- ờ, cha này tính toán ghê thiệt, nếu giết tụi nó rồi, phải tẩu cho mau, có đâu thì giờ mà kêu cửa, nếu tụi mình ngủ quên mất đất thì nguy to.
- Chị muốn xuống dưới ngủ thì mình đi.
Trời chưa khuya hẳn, nhưng đêm tối mịt mù vì trận mưa vừa kéo tới thật lớn. Ba Thọt và mấy đứa đàn em lầm lũi đi trong mưa. Tới cổng nghĩa đia, mấy người đi
thẳng vào, Ba Thọt nói:
- Tụi nó đang đào trong kia. Bây giờ tụi mình chia ra hai toán. Tao với thàng Tám Tù ra chỗ tụi nó đào, Chín Chui với thằng Sáu Sùi vô nhà. Nếu ehúng mày gặp đứa nào trong đó, uy hiếp giữ nó lại, không được làm ồn ào. Khi nào nghe tao nổ súng, tụi mày cũng nổ vô đầu chúng. nó luôn, rồi rút ngay. Phải nhớ là không cần đứa nào chờ đứa nào, trở ngay về nhà tao. Nếu chưa gặp nhau, cửa nhà chỉ khép hờ thôi, cứ bình tĩnh đi, đừng chạy bà con lối xóm để ý. Nhớ chưa?
Chín Chui cười hì hì:
- Khỏi phải lo cho tụi này nhiều anh Ba.
- Nếu vậy được rồi, tụi mày vô nhà đi, tao với thằng Tám Tù ra ngoài đó.
Ba đứa đang hì hục đào bỗng giật mình vì Ba Thọt và Tám Tù xuất hiện bất ngờ. Chúng hốt hoảng định tháo chạy. Hai họng súng đen ngòm nâng cao, Ba Thọt gằn
giọng:
- Đứng im không tao nổ vô sọ chúng mày bây giờ.
Một đứa run run nói:
- Chúng tôi là người coi nghĩa địa, tới đây cải táng cái mộ này thôi.
Ba Thọt cười gằn:
- Vậy sao?
- Thiệt mà, không tin thầy cứ điều tra thì biết ngay.
- Khỏi cần điều tra, bây giờ cả ba đứa nhảy xuống cái lỗ đó đi, giơ tay lên khỏi đầu, xoay lưng lại, rồi tính sau. Hình như có một đứa nghi ngờ Ba Thọt không phải là cảnh sát nên ngần ngừ, nói:
- Tụi tôi...
Ba Thọt quát:
- Nhảy xuống mau, xoay lưng lại, tụi mày chạy được hay sao?
- Chúng tôi có làm gì đâu mà phải chạy?
Tuy trả lời Ba Thọt thật, nhưng cả ba đứa cũng líu ríu nhảy xuống hố và xoay lưng lại. Ba Thọt dắt súng vào cạp quần, móc trái lựu đạn, rút chết, chàng ra dấu cho Tám Tù lui lại núp sau một ngôi mộ rồi thảy trái lựu đạn xuống hố. Vừa nghe một tiếng bịch, cả ba đứa đứng dưới hố nhìn lại, thấy trái lựu đạn, hoảng hồn đinh nhảy lên thì đã quá trễ rồi. Một tiếng nổ đinh tai, xé nát ba thây người, thịt xương văng tứ tung. Ba Thọt và Tám Tù trườn mình ra khỏi chỗ núp chạy ngay. Ra tới ngoài cổng nghĩa địa cũng vừa gặp Chín Chui và Sáu Sùi. Ba Thọt nói thật mau:
- Tụi mày đưa súng đây rồi trở về nhà đi. Trời mưa to quá không ai biết tiếng nổ vừa rồi là lựu đạn đâu. Không có gì khẩn cấp, khỏi phải vầ nhà tao, sáng mai gặp nhau tại tiệm hủ tiếu.
Như vậy càng hay, anh giữ súng, tụi này đỡ vướng cẳng. Hẹn mai gặp lại.
Ba Thọt lầm lũi về nhà, ehàng rảo bước thật mau, chĩ chừng ba phút là đã xô cửa bước vào nhà rồi. Sáu và Lan giật mình thức giấc vì tiếng nổ lớn mới đó, rồi tưởng là tiếng sấm gần đâu đây, vừa đinh ngủ lại thì Ba Thọt về.
Sáu hỏi ngay:
- Ủa, anh về rồi à?
Ba Thọt gật đầu không nói, gài cửa lại đàng hoàng rồi cởi áo mưa ra máng lên móc áo:
- Các em chưa đi ngủ sao?
Lan ngáp dài:
- Tụi em ngủ rồi, nhưng vừa nghe tiếng nổ lớn nên giật mình.
Ba Thọt bảo Lan:
- Kiếm cho anh cái khăn lớn.
- Chi vậy anh Ba?
- Gói mấy eái này đem chôn cái đã.
Vừa nói Ba Thọt vừa móc mấy cây súng ra, Lan hoảng hồn lật đật leo lên lầu lấy chiếc khăn bông xuống ngay. Nàng giúp Ba Thọt gói mấy eây súng lại trong khi Sáu phụ đào lỗ. Đất vừa moi lên đắp nền nhà eó mấy bữa nên còn mềm, bởi vậy chỉ chưa đầy năm phút là đã chôn xong mấy cây súng. Không ai có thể biết nơi đó chôn súng vì nền nhà mới đắp nên mặt đất giống nhau. Ba Thọt cười ưng ý:
Vậy được rồi, bây giờ mình rửa tay nữa là xong.
Sáu hỏi:
- Tụi nó sao rồi anh Ba?
Ba Thọt tỉnh bơ:
- Tụi nó theo ông bà rồi.
Sáu thắc mắc:
- Sao em không nghe tiếng súng? ...
Ba Thọt cười hì hì:
- Nhưng mà em nghe thấy tiếng sấm mà.
Lan phì cười:
- Không lẽ trời đánh tụi nó hay sao?
Ba Thọt thổi tắt ngọn đèn dầu, kéo cả hai lên nhà trên:
- Thôi tụi mình lên nhà trên ngủ đi.
Sáu ngần ngừ:
- Trời mưa lớll quá, hay là anh với con Lan lên nhà trên ngủ đi, em phải nằm với hai đứa nhỏ, để tụi nó thức dậy không thấy ai tội nghiệp.
Ba Thọt gật đầu:
- Ờ cũng được.
Cổng sau nhà trên cũng chỉ khép hờ, Ba Thọt và Lan chạy băng qua con đường xô cửa vào nhà, Lan với chiếc khăn mặt đưn cho Ba Thọt:
- Anh lau mình đi, ướt hết rồi.
- Ờ trời mưa dữ quá héng. Cũng may sấm sét ầm ĩ nên mọi việc dễ dàng.
Lan tò mò hỏi:
- Súng ở đâu mà anh có nhiều quá vậy?
- À mấy thằng nhỏ nó mua lại hồi chiều của mấy thằng ăn trộm.
- Ân trộm ở đâu mà có súng hả?
- Ôi thiếu gì, nhà mấy thằng Mỹ lấy tụi bán Bar, đứa nào không có súng. Chỉ sợ có súng mà không dám xài thôi, còn lo gì mấy thứ cô hồn này.
- Bộ mấy đứa hồi chiều cũng đi với anh hả?
- Ừa.
- Tụi nó đâu rồi?
- Về hết rồi, lúc đầu anh cung tính eho tụi nó về đây núp, Bợ cảnh sát nghe nổ ụp tới, chạy không kịp. Nhưng nhờ trời mưa, tiếng lựu đạn nổ cũng không to hơn tiếng sấm, nên không ai để ý, anh bảo tụi nó về nhà rồi. Vì sáng mai thế nào cảnh sát cũng tới nghĩa địa điều tra, tụi nó ở đây không ổn đâu.
- Anh chu đáo thiệt.
Ba Thọt hơi lo lắng, nói:
- Anh vẫn còn sợ một chuyện.
- Chuyện gì vậy?
- Nếu cảnh sát bố ráp khu này, mình dều có sổ gia đình hợp pháp, lại không có án tích gì để chúng nghi ngờ. Nhưng còn cái hầm đang đào dở ở dưới đi-văng phải ăn
làm sao, nói làm sao đây?
Lan cười:
- Anh khỏi lo.
- Tại sao vậy?
- Hồi chiều khi anh đi rồi, em cũng nghĩ ngay tới việc cảnh sát xét nhà, nên em với ehi Sáu đi mưa mấy tấm bửng xi-măng đậy lên, san đất lấp lại, bất quá họ tìm ra, mình nói hầm phân hoặc hầm thoát nước là cùng.
Ba Thọt vui ra mặt, chàng ôm lấy Lan hôn tới tấp lên mặt nàng. Lan cười khúc khích, xô Ba Thọt ra:
- Nhột mà, nhột thấy bà nè.
- Anh không ngờ em giỏi vậy.
- Thôi bây giờ thì đi ngử được rồi đó.
Ba Thọt cười hềnh hệch, leo lên giườllg, bao nhiêu nỗi lo lắng tiêu tan hết. Hắn nghĩ tới bốn ngày nữa đánh chiếc xe chở lương của vườn cao su Biên Hòa. Nếu thành công chuyến này thì đỡ khổ biết mấy. Súng ống đã đầy đủ rồi, còn xe hơi thì đâu có khó gì, có sắn chìa giả mượn đỡ chiếc nào lại không được. Bốn tay súng này không lẽ không làm nên chuyện. Lan đã bò gần Ba Thọt, nàng ngả mình vào cạnh hắn:
- Anh Ba à.
- Cái gì em? .
Anh nghĩ ngày mai tụi cảnh sát sẽ điều tra ra sao?
- Điều tra cái gì mà điều tra, trời mưa lớn đã xóa hết dấu tích tụi anh. Hơn nữa, tụi này cũng chẳng để lại dấu vết gì Anh lùa tụi nó xuống hố, thảy một trái mãng cầu bùng! Rồi tụi này chuồn êm. Ngày mai cảnh sát tới có hỏi ông trời mới biết.
- Em cũng sợ anh luôn, súng đạn ghê quá.
- Có cái quái gì đâu mà sợ. Hồi xưa, đụng trận với VC, trăm cay ngàn đắng còn chưa chết ai, há gì đánh giặc một chiều cái kiểu này còn sợ ai. Anh ném hàng trăm trái lựu đạn rồi, bắn thì biết đếm sao hết, bởi vậy, súng đạn eó nghĩa lý gì đâu.
- Nhưng mà em còn lo một điều.
- Em lo cái gì?
- Mai mốt, nếu có gì sơ hở, anh phải trốn đi, tụi em làm sao sống?
- Khó có chuyện đó lắm, nhưng mà nếu có gì trục trặc, các em eứ ở đây buôn bán có sao đâu, mình còn xe cơm mà.
- Anh tưởng dễ vậy sao? Lúe đó cái nhà này là của anh, bộ anh tưởng người ta để cho tụi em buôn bán à?
Ba Thọt trầm ngâm:
- Ờ héng, kể cũng kẹt, nếu lỡ có bề nào, kẹt cả lũ. Vậy em tính sao?
Lan làm bộ ngần ngừ:
- Em nói ra sợ anh bảo em tham lam thôi.
Ba Thọt xoay mình ôm lấy Lan, cười nho nhỏ:
Chuyện gì thì nói đi, anh không có vậy đâu.
- Hứa chắc nghe?
- Ờ hứa.
- Em nói cho anh nghe, nếu có ehuyện gì kẹt cho anh mà tụi em còn buôn bán được, đâu có ai bỏ anh, còn như hết làm ăn, thân tụi em lo chưa xong, lấy gì nuôi anh.
- Ờ em nghĩ cũng phải, mạo hiểm như vầy làm sao tránh khỏi sơ sót, nhưng anh phải làm Bao đây?
Lan nói ngay:
- Nếu anh sang tên nhà cho tụi em thì còn sợ gì nữa?
Ba Thọt bằng lòng ngay:
- Cái đó có khó gì đâu, làm lúc nào không được.
- Vậy đó nó dễ dàng lắm, nhưng anh không muốn thì lại khác.
- Bộ em còn nghi ngờ anh hay sao? Nếu có tính toán gì với tụi em, đời nào anh cho em biết những việc anh làm.
Lan nghĩ thầm trong bụng, còn vụ đánh cướp xe chở lương thì sao, nhưng nàng làm bộ mơn trớn:
- Ai không biết anh thương tụi em, có gì mờ ám giữa tụi mình đâu. Nhưng mà nếu không khéo tính trước, nước tới ehân mới nhảy thì thiệt thòi cho cả hai, phải
không anh?
- Em nghĩ cũng phải, nếu vậy, sáng mai chúng mình đi sang tên nhà ngay. Anh chỉ giữ lại sổ gia đình ở đây để khỏi lôi thôi với cảnh sát lúc bố ráp. Kể như anh mướn nhà tụi em là được rồi.
Lan mừng rơn trong bụng, nàng làm bộ nói đùa:
- Anh không sợ tụi em đuổi nhà à?
Ba Thọt cười lớn:
- Em đuổi nhà thì anh đi ngay, còn tặng em vài trái mãng cầu nữa.
Lan đập mạnh vào vai Ba Thọt, cười khanh khách:
- Nói cái gì thấy ghê.
Ngoài trời đã bớt mưa, gió ngừng hẳn, cảnh vật trở nên yên tĩnh. Ba Thọt ôm Lan trong lòng ngủ hồi nào không hay....
Phòng Phản Tình Báo bây giờ là bộ chĩ huy của mục tiêu Môi Hồng, người ra vô tấp nập. Điện thoại reo liên hồi. Một hệ thống máy truyền tin vô tuyến nhẹ Motorola được đặt thêm để nhận và truyền lệnh cho các nhân viên giám thi. Sáng sớnl vừa đổi phiên trực, điện thoại đã reo vang, Đại úy Trưởng Phòng Phản Tình Báo nhấc máy nói:
- Dạ, Đại úy Đức Phản Tmh Báo tôi nghe.
- Dạ, kính chào Đại úy. Tụi tôi ở bên Cảnh Sát đây, mới được tin có vụ án mạng ở nghĩa địa Thị Nghè bữa trước đó, tin Đại úy hay.
- Vậy sao, cám ơn, cám ơn... tin tức sơ khởi thế nào, anh có thể cho chúng tôi biết được không?
- Cũng cái mộ đó, nhưng lần này 8 thằng bi Phanh thây. Chúng tôi mới được báo cáo nên chưa rõ lắm.
- Anh có biết 3 thằng nào đó không?
- Dạ, chưa biết gì hết. Tôi cũng sắp phải đi tới đó bây giờ E rằng có phiền phức nữa thôi.
- Được rồi... được rồi, nếu vậy tôi sẽ tới đó mời anh đi ăn sáng thôi.
- Dạ, dạ, cảm ơn Đại úy trước, tôi chờ Đại úy ở đó nhé.
- Dạ, dạ.
Đại úy Đức nhìn Song đang ngáp ngắn, ngáp dài cười:
- Thượng Sĩ Song đi ăn sáng không?
- Dạ, cám ơn Đại úy đi trước đi.
Rồi như chợtthấy gì khác lạ Song hỏi:
- Ủa, Đại úy mới ở nhà tới mà, không lẽ chưa ăn sáng?
- Đúng rồi, nhưng mà cái ông cảnh sát bữa nọ ở nghĩa địa Thị Nghè đó, mới gọi điện thoại lại mời tụi mình đi ăn sáng.
- Ăn ở đâu vậy Đại úy?
- Thì ở nghĩa địa Thị Nghè chứ đâu, bữa trước có một mạng, bữa nay 3 mạng.
Song muốn nhảy nhổm lên:
- Đại úy nói sao, lại án mạng ở cái nghĩa đia đó à?
- Không biết án mạng hay không, nhưng mà 3 thằng banh xác ở cái cổ mộ đó nữa.
- Bây giờ mình đi sao?
- Phải đi chứ, biết làm sao.
- Còn mục tiêu Môi Hồng?
- Tụi mình mang theo máy Motorola, nếu có gì khẩn cấp là dzọt liền.
- Vậy thì đi mau.
Song và Đại úy Đức vừa bước ra cửa, Đại Tá Chánh Sở tới óng ngạc nhiên hỏi:
- Ủa, hai thằng tụi mày tính đi đâu đây?
Đại úy Đức lật đật nói:
- Có vụ án mạng ở nghĩa đia Thi Nghè.
Đại Tá Chánh Sở xua tay:
- Thôi, thôi... kệ nó, tụi Tư Pháp lo được mà. Hai đứa mày đi hết, ai trực vụ Môi Hồng đây?
- Thưa Đại Tá, vụ này quan trọng lắm, lần trước tôi có trình qua với Đại Tá rồĩ. Nó dính dáng tới bạn gái của ông Tướng.
- À, cái vụ đó hả? Thì xếp hồ sơ rồi mà?
- Dạ, nhưng hôm nay tái diễn. Không phải một thằng mà là 3 con chết chung một lỗ.
- OK, nếu vậy thì toa đi đi, nhưng về cho sớm.
-Đại úy Đức và Song vừa dợm bước đi thì Đại Tá Chánh Sở gọi giật lại:
- Có cần báo cho ông Tướng hay không?
Đại úy Đức chợt nhớ ra, lật đật vô gọi điện thoại liền, xong trở ra báo với Đại Tá Chánh Sở:
- Thưa Đại Tá, ông Tướng không có nhà, tôi báo cho sĩ quan trực thôi.
- Được rồi, toa đi đi, moa trực ở máy Motorola.
- Dạ... thưa Đại Tá tụi tôi đi.
- OK!
Song kêu anh Trung Sĩ nhiếp ảnh leo lên xe Jeep cùng với Đại úy Đức đi liền. Tới nơi, cảnh sát đã bao kín nghĩa địa. Đại úy Đức nói chuyện với cảnh sát, còn Song đi quan sát phạm trường. Chàng thấy thit xương văng tứ tung nhưng cũng nhận ra ngay nạn nhân là ngllời của bạn gái ông Tướng đưa vào gác nghĩa địa. Ngồi trên miệng hầm, cố quan sát gần hơn, chàng nhận ra mảnh lựu đạn ghim lỗ chỗ tứ phía. Bỗng trông thấy cái thai lựu đạn cắm vào vách hầm, Song chĩ cho Trung Sĩ nhiếp ảnh chụp, xong lấy khăn tay bọc thìa lựu đạn gói lại. Chàng thấy cái máy bơln nước lăn lóc bên những tấm ván ép. Song ước lượng và nhắm hướng một hồi đoạn đi ngược ra phía cổng, vừa đi vừa tìm một vật gì. Chẳng bao lâu chàng tìm thấy ngay chốt lựa đạn ném trên một ngôi mộ gần đó. Như vậy là đủ rồi, có một tên đứng đây, thẩy một trái M26 xuống huyệt, trong khi 3 tên kia đang đào xới Lòng vòng một hồi không thấy gì khác nữa, Song vô nhà tên gác nghĩa địa. Tại đây quần áo đổ tháo tứ tung, bàn ghế xô lệch lạc, như vậy là có người lục lại căn nhà này đêm qua. Chàng lấy đồ nghề lấy dấu tay ra tìm kiếm những nơi cần thiết trên tủ bàn. Bỗng Song chú ý thấy dấu giầy in khác lạ trên nền nhà, chàng cặm eụi đo, vẽ, kêu anh chàng nhiếp ảnh chụp hình những chi tiết cần thiết rồi ra ngoài. Song gặp ngay anh chàng cảnh sát bữa trước. Chàng hỏi ngay:
- Các ông có tìm thấy gì lạ không?
- Phạm trưừng quá rõ ràng, có người vô đây lục lọi, rồi ném một trái lựu đạn giết 3 tên kia. Chúng tôi cũng lấy dấu chân, tay của tên sát nhân rồi. Nhưng không
hiểu lý do gì đây thôi.
Song cười hì hì:
- Chắc cũng như lần trước thôi. Ba thằng này nhậu say ra đây đào mộ người ta, con ma ở dưới mồ cho một quả M26 đó mà.
- Tại sao sư huynh biết là M26?
Song móc túi lấy cái thìa lựu đạn gói trong khăn mùi soa cho viên cảnh sát coi:
- Ông anh coi nè.
- Ủa, sư huynh kiếm ở đâu ra vậy?
Song nói đùa:
- Thì mới móc ở trong túi ra mà.
- Thôi mà, đùa nhau chi vậy, chút nữa ra chợ ăn sáng đi.
Song cười ha hả:
- Xong ngay, xong ngay.
Viên cảnh sát trầm ngâm:
- Nếu hung thủ biết dùng lựu đạn, không lý dân nhà binh sao?
Song nhảy nhổm lên:
- Ấy ấy đừng có nói giỡn chơi nghe. Không lý cứ chỉ có nhà binh mới biết xài M26 sao?
- Thì ít nhất xuất xứ của trái lựu đạn M26 là của nhà binh rồi, phải không sư huynh?
- Ái dà, ông anh ghê lắm, thấy tôi nắm được cái thìa lựa đạn định bắt bí nhau sao?
Không giấu gì sư huynh, đàn em là cảnh sát nhưng gốc nhà binh biệt phái đó.
Song đứng thẳng người, hai chân đập vô nhau, chào đúng kiểu, vừa cười vừa nói:
- Kính ehào thượng cấp.
Viên cảnh sát cười hì hì:
- Ê ê đừng có giỡn chứ, ông anh đang mặc thường phục nhe.
Song ghé vô tai viên cảnh sát nói nhỏ:
- Có đường nào chạy qua đó chĩ đi, chút nữa tụi mình đi ăn sáng.
Cả hai nắm tay nhau cười ha hả:
- Tôi tên Hùng, xin được biết quí danh sư huynh đi.
- Dạ tôi tên Song, lính tráng thôi, không phải sĩ quan như ông anh đâu.
- Thôi mà, chúng mình là anh em đi.
- Xong rồi, có phải làm lễ ra mắt không?
- Nhất định là có rồi.
- Nếu vậy ông già hơn tôi nên làm sư huynh, còn tôi là tiểu đệ chịu không?
- Xong ngay.
Vậy sư huynh tính dẫn tiểu đệ đi nhà hàng nào ra mắt đây?
Viên cảnh sát cười khoái trá:
- Biết ngay, biết ngay... bất cứ nơi nào cũng được, còn hiền đệ tính ra mắt huynh bằng eách nào đây?
Song nháy một con mắt nói:
- Hẹn một tuần sau bắt hung thủ, cộng thêm một đồng lõa nữa giao nạp.
Hùng nhảy lên như con nít được mẹ cho quà. Anh ta không ngờ Song dám hứa như vậy:
- Thật không? Nếu vậy mười chầu Đại Tửu Lầu cũng chưa đáng.
Đại úy Đức cũng vừa bước tới, hỏi:
- Làm gì mà mười chầu Đại Tửu Lầu cũng chưa đáng, ông cảnh sát?
Hùng vui vẻ nói:
- Chú Song với tôi kết nghĩa anh em, tôi muốn ra mắt bằng một chầu Đại Tửu Lầu, còn chú Song lại hẹn tôi một tuần sau giao nạp hung thủ cộng thêm một tên
đồng lõa.
Đại úy Đức trợn mắt hỏi Song:
- Có hứa ẩu không đó "ông Thượng Sĩ Con" ? Tại sao biết có hai đứa?
Song cười hì hì, chỉ dấu chân khắp nhà:
- Đại úy không thấy có hai cỡ giầy hay sao? Hai đứa cùng đi giầy Bata, một số lớn, một số nhỏ, dấu bùn còn in rõ nhãn hiệu cả hai đôi giầy.
Tại sao anh biết giầy này là giầy hung thủ? Nhỡ giầy của tụi ở đây thì sao?
- Thứ nhất tôi để ý 3 đứa chết rồi, đều đi chân không, do đó những dấu chân không trong nhà này là của chúng nó. Giầy của chúng nó tôi còn thấy ở đây, tất
cả 3 đôi đều khác số với dấu giầy ở trong phòng này.
Đại úy Đức hỏi, giọng run rưn:
- Như vậy có nghĩa là 3 nạn nhân là người của mình.
Song đính chính liền:
- Không phải người của mình đâu nhé, tôi làm gì có biệt phái ai gác nghĩa địa bao giờ.
Đại úy Đức lắc đầu nguầy nguậy:
- Không phải, không phải... tôi định nói người của... của...
Song đỡ lời:
- Đúng rồi, người của bạn gái ông Tướng.
Hùng run lên, hỏi:
- Người của bạn gái ông Tướhg, sao chú biết?
- Bởi vì tôi đưa chúng vào đây làm, nhưng chỉ có hai tên thôi. Còn tên kia tôi không biết. Giấy tờ, lý lịch của tụi nó mất hết rồi, tôi đã lục trong túi quần của chúng treo trên móc áo, nhưng cả 3 cái bóp dều không có, trong tủ áo, ngăn kéo tủ cũng không thấy cái bóp đựng giấy tờ tiền bạc của chúng nó ở đâu. Như vậy eó thể nói, mấy thằng hung thủ lấy rồi.
Hùng trầm ngâm hỏi Song:
- Chú đưa tụi nó vô đây làm theo lời yêu cầu của bà Tướng?
Song mỉm cười:
- Đúng mà sai.
Hùng hơi nóng nảy:
- Thôi mà, đừng có giỡn nữa ông nội, đúng làm sao, mà sai làm sao?
- Ấy chưa gì đã thẩm vấn nhau rồi, đã bảo một tuần nữa nạp hung thủ mà, sao nôn qúa vậy?
Đại úy Đức chen vào:
- Vụ này quan trọng lắm, đừng nói chơi nghe Song, tại sao anh biết bà đó là bạn gái của ông Tướng mà không phải là Đại Tướng phu nhân?
Song cười ha hả:
- Bữa đó tôi cũng tưởng là Đại Tướng phu nhân nên rét bỏ mẹ. Sau này bà ấy bảo tôi đưa hai thằng cha cô hồn nằm nguài đó vào đây làm, tôi có ý hơi nghi nghi,
mới mời tụi nó đi nhậu. Thứ nhất là tính làm quen chỗ quy~n thế để định bụng nhờ cậy, thứ nhì mình giới thiệu tụi nó làm mà không biết ất giáp gì về tụi nó cũng kẹt, nên phải lấy lý lịch một cách khéo léo thôi. Chịu mất vài chục bao chúng nó ăn đó mà.
- Anh đã nắm vững hết về tụi này chứ?
- Có thể nói như vậy.
- Vậy bà đó là ai mà ông Tướng cưng ehiều quá vậy?
Song cười như mếu:
- Con nhỏ đó là một người đẹp Chợ Lớn tên Cẩm Liên, làm thư ký cho một hãng buôn. Nó được...
Nói tới đây Song trợn mắt trỏ Hùng:
- Ý không được, tôi tiết lộ bí mật hết trơn rồi Đại úy Không biết, không thấy, không nghe gì hết à nghe. Đại úy Đức biết tánh Song, cười ha hả:
- Thôi nói hết đi ông nội, anh Hùng bây giờ là sư huynh của anh rồi còn gì, người nhà mà.
Hùng khoái chí, eười:
- Đại úy nói chí lý đó.
Song cười hì hì:
- Được rồi, vậy thì nói. Con nhỏ Cẩm Liên được một ông xì thẩu chủ nhân một hãng làm vàng lá tuyển mộ làm mỹ nhân kế để nhờ vả thế lực mấy ông lớn. Tôi đã nghi ngay mấy thàng ông nội này vô đây đào mộ người ta tìm vàng, nhưng kệ mẹ tụi nó, trước sau cũng chết thôi.
Hùng thắc mắc:
- Tại sao vậy, đã biết chúng nó làm ăn bất hợp pháp, Bao không lôi đầu chúng nó ra mà lại kệ chúng?
Song cười:
- Thì anh giỏi, anh lôi đầu chúng nó ra đi. Nó sắp tới đây bây giờ đó.
- Ai vậy?
- Cẩm Liên chứ ai?
Hùng chưng hửng:
- Ủa sao chú biết?
- Cũng dễ hiểu thôi, mấy thằng toi mạng kia là người của nó mà. Biết vậy rồi, ehút nữa nó tới, anh có dám còng tay nó không, hay là một điều phu nhân, hai điều phu nhân?
Hùng chợt hiểu:
- Ừ nhĩ, kể cũng kẹt. Nhưng sao chú biết chúng nó sẽ toi mạng?
- Án mạng trước sư huynh quên rồi sao? Cũng tại đào mộ mà ra thôi. Chỉ có điều không hiểu ở dưới lòng đất này, thựe tình có vàng bạc gì không mà chúng nó
giết nhau như vậy. Để mấy bữa nữa xách tai thủ phạm hỏi nó mới xong.
Vừa dứt lời, Song quay lại đã thấy Cẩm Liên vừa bước tới Chào hỏi xong, cô ta nói ngay:
- Vừa nghe anh Song nói, hình như các anh đã biết thủ phạm là ai rồi à?
Song chối ngay:
- Dạ, thưa phu nhân, chúng tôi có thấy một mớ dấu tay, dấu chân và vết tíeh vũ khí của hung thủ, chỉ hy vọng tìm ra thôi. Tuy nhiên, cũng còn khó khăn lắm. Vì
nhiều trường hợp lấy được lý lịch hung thủ mà không kiếm được người. Thí dụ như đám trốn quân dich hoặc tụi VC thì đầu hàng thôi.
Cẩm Liên nói:
- Nếu biết được chúng nó là ai cũng đủ rồi, hung thủ không quan hệ mà người đứng Bau chúng nó mới thực sự nguy hiểm.
Đại úy Đức gật gù:
- Phu nhân dạy chí phải, mấy thằng đâm thuê chém mướn này chẳng biết gì ngoài việc nhận tiền làm ẩu thôi. Nhưng không hiểu tại sao, người nào đó cứ nhắm vào ngôi mộ của gia đình phu nhãn làm khó dễ hoài.
- Tôi cũng không hiểu. Chắc chắn các ông sẽ giúp chúng tôi ngăn chặn những phiền phức này.
Đại úy Đức nhanh nhẩu:
- Dạ, thưa nhất định như vậy rồi phu nhân, nhưng phu nhãn có thể cho chúng tôi biết vài điều không?
- Ông cứ nói đi.
Đại úy Đức nói thực chậm và rõ ràng
- Ngôi mộ này là thân thế ra sao của phu nhần và chôn hồi nào vậy?
Cẩm Liên có vẻ lúng túng ra mặt, cô ta ngập ngừng:
- Đây là mộ của tổ nội tôi, nhưng chôn hồi nào thì tôi cung không rõ lắm.
Đại úy Đức hỏi tiếp:
- Phu nhân có nghe ai trong gia đình nói dưới mộ có vàng bạc gì không?
- Chắc chắn là không có gì đâu. Tuy nhiên, người Trung Hoa chúng tôi có tục lệ bỏ một vài món nữ trang nhỏ của người chết vào quan tài, nhưng cũng chẳng đáng giá gì đó chỉ là tượng tnthg thôi.
- Phu nhân có ý kiến gì về những người phu nhân gửi vào trông coi nghĩa đia lại xâm phạm tới mộ phần của gia đình phu nhân không?
Nghe hỏi xong, Cẩm Liên mất bình tĩnh thấy rõ, nhưng cô cố trả lời:
- Tôi cũng không hiểu tại Bao chúng làm như vậy. Có lẽ tôi phải về vì thấy hơi mệt.
Đại úy Đức nói:
- Dạ, xin tiễn phu nhân ra về.
- Chào các ông.
Nói xong Cẩm Liên lật đật trở ra xe đi ngay. Hùng mĩm cười nhìn Đại úy Đức:
- Tôi phục Đại úy sát đất.
- Tôi làm gì đâu mà anh phục.
- Đại úy khỏi nói tôi cũng biết ông đang nghĩ gì. Chỉ một vài câu hỏi nho nhỏ mà Đại úy đã khai thác được nhiều yếu tố quan trọng.
Đại úy Đức làm bộ hỏi:
- Yếu tố gì đó anh cho tôi biết coi.
- Thôi mà Đại Ca, ông dư biết những gì anh Song nói bây giờ là đúng 100% qua cử chĩ và nét mặt của con nhỏ Cẩm Liên rồi.
Đại úy Đức cười khà khà, trỏ vào mặt Hùng:
- Thằng cha này to gan thực, y dám gọi tên cúng cơm của Đại Tướng phu nhân, eòn nói phu nhân là con nhỏ này, con nhỏ nọ.
Cả ba cùng cười phá lên cười rồi từ giã nhau ra về.
Về tới sở vừa bước chân vô phòng Đại Tá Chánh Sở đã hỏi ngay:
- Tụi mày làm gì mà đi lâu quá vậy?
Đại úy Đức ngồi trình lại với Đại Tá Chánh Sở tất cả những eự việc xảy ra, trong khi Song mở hồ sơ báo cáo giám thị mục tiêu Môi Hồng đọc, bỗng chàng giật mình la lên:
- Chết cha rồi.
Mọi người quay lại nhìn chàng, trong khi Song chạy vội ra góc phòng, mở tủ lấy một xấp hồ sơ, chàng lẩm bẩm một mình:
- Bố mày cũng chết với tao, hì hì... Đại Tướng phu nhân.
Đại Tá Chánh Sở phì cười, lấy ống điếu gõ xuống bàn cồm cộp, nói lớn:
- Song, mày làm cái gì vậy?
Song chợt tỉnh, cười hì hì:
- À thưa Đại Tá, tôi kiếm đưực một sự trùng hợp lý
- Nói đi.
- Vụ thằng gác nghĩa đia bị đâm chết kỳ trước.
- Ừ
- Sau đó bạn gái của ông Tướng nhờ tôi gửi hai thằng vô gác nghĩa địa đó.
- Tao biết rồi, Đại úy Đức mới nói xong.
- Đại Tá biết Cẩm Liên là do mộtzxì thẩu Chợ Lớn, làm nghề vàng, tuyển lựa để dùng vào mỹ nhân kế.
- Biết rồi, biết rồi, nói mãi.
- Bây giờ tên xì thẩu Chợ Lớn đó đang là cái đích của mục tiêu Môi Hồng. Báo cáo giám thi hôm nay toàn nói về y.
Cả Đại Tá Chánh Sở và Đại úy Đức đều nhảy nhổm, ông giựt lấy xấp hồ sơ trong tay Song
- Đưa tao coi.
Cả hai cùng chúi đầu vào đọc những ghi chú sưu tầm của Song trong hồ sơ. Đọc xong, Đại Tá Chánh Sở tư lự:
- Nếu không khéo, có hiểu lầm thì kẹt cả đám. Có lẽ tao phải đích thân gặp ông Tướng rồi.
Song nói ngay:
- Xin Đại Tá thủng thẳng đã, tôi có ý kiến.
- Ừ nói đi.
- Hiện nay tôi đang cho mật báo viên theo dõi hung thủ giết thằng gác nghĩa địa. Sở dĩ chưa bắt nó vì lệnh trên cho xếp hồ Bơ vụ này. Hơn nữa, nó thuộc phạm vi
tư pháp, mình cũng chẳng lằng nhằng làm gì. Nhưng bây giờ xảy ra vụ này, tôi nghi chín phần mười là y chủ mưu. Tôi xin dề nghi để tôi đi gặp mật báo viên đã, mình thộp cổ thằng đó rồi hãy đi gặp ông Tướng sau.
Đại Tá Chánh Sở gật gù:
- Tốt, tốt... Mày đi gặp mật báo viên đi, sáng mai phải về đây báo cáo.
- Dạ, dạ... Cám ơn Đại Tá.
Song bước ra cửa còn nghe Đại úy Đức nói với theo:
- Cẩn thận nghe Thượng Sĩ Song.
Song quay lại nháy một bên mắt, lấy Honda vọt nhanh ra cổng. Trời lại lâm râm mưa, chàng rồ ga chạy nhanh hơn, hy vọng tới dộng Sáu Lai trước khi trời mưa lớn. (Truyện từ Cõi Thiên Thai) Nhưng chĩ vừa tới cầu Thi Nghè, trời đã đổ mưa như trút nước. Song đành chiu ướt, bớt ga, cho xe chạy chậm lại những hạt mưa lớh tạt vào mặt chàng thật rát. Khi đi qua chợ Thi Nghè, vô tình Song thấy Lan và Sáu đang ngồi chung với một đám thanh niên trong tiệm hủ tiếu. Chàng bắt gặp ánh mắt của Lan nhưng lờ đi, chạy thẳng tới động Sáu Lai. Cả hai vợ chồng Sáu Lai cùng ở nhà. Sáu Lai chạy ra mở cửa, la lớn:
- Trời đất, ướt hết trơn rồi anh Song. Vô lấy đồ của em thay đỡ đi, không có lạnh chết.
Song lấy tay quẹt nước vương trên mặt, dựng xe ngpài hiên. Vợ Sáu Lai trao cho chàng chiếc khăn lông lớn:
- Anh lau cho khô, anh Sáu lấy đỡ bộ Pijama cho anh bận, lên lầu thay đồ đi anh.
Song run lập cập vì lạnh, chàng cố cười:
- Cám ơn, cám ơn, lạnh quá xá rồi.
Vừa nói chàng vừa chạy thực mau lên lầu. Lau khô mình mẩy, mặc bộ Pijama của Sáu Lai, chàng chải sơ đầu tóc rồi xuống nhà. Vợ Sáu Lai vừa trông thấy chàng,
cười hỏi:
- Bộ đồ hơi chật phải không anh, chẳng bù với anh Sáu nhà em, bận như áo thụng?
Sáu Lai cười hì hì:
- Em so sánh anh với anh Song thì chết rồi.
Song cười:
- Ông nói vậy chứ xương ông còn lớn hơn xương tôi nhiều
vợ sáu Lai eười lớn hơn: .
- Bi vậy nên thân thể ảnh toàn xương là xương. Bạn
bè gọi ảnh là bộ xương cáeh trí đó.
Sáu Lai cười tình:
- Chê vừa vừa thôi chớ.
Cả ba cùng cười. Vợ Sáu Lai đưa bao thuốc Salem cho
Song:
- Hút điếu thuốc cho ấm người đi anh.
Song cám ơn, rút một điếu, đập đập xuống bàn rồi bật hộp quẹt châm lửa hít một hơi thật dài:
- Uống một chút Whisky nghe anh?
Song gật đầu:
- Phải đó, cho xin một ly cho ấm bụng.
Vợ Sáu Lai đem ba cái ly ra, rót mỗi người một ly đầy.
Song kêu lên:
- Vừa vừa thôi, tính uống cho chết luôn hay sao?
Sáu Lai trao ly cho Song nói:
- Uống đi, chưa có đứa nào uống rượu mà chết đâu. Hơn nữa, từ ngày con Dung nó trốn đi tới giờ, chưa có uống với anh lần nào mà.
Vợ Sáu Lai hùa theo:
- Phải rồi, bây giờ anh Song chê tụi mình nghèo, không thèm uống với tụi mình nữa đâu.
Song cười ha hả:
- Mấy người lớn lối quá, uống được bao nhiêu mà làm bộ?
Chàng giơ cao ly rượu nói:
- Cạn ly.
Cả ba người eùng ngửa cổ uống một hơi hết ly rượu.
Vợ Sáu Lai rót cho mỗi người một ly nữa:
- Được rồi, bây giờ tới lượt em mời.
Sáu Lai la lên:
- Ê ê. không được, em chơi cái kiểu này chết anh, còn mấy phút nữa đi làm rồi.
Song cười hề hề:
- Như vậy thì tha, tôi uống cho ông ly này. Bây giờ sửa soạn đi làm đi.
Song vừa nói, bưng ly của Sáu Lai làm một hơi, rồi giơ ly của chàng cụng ly với vợ Sáu Lai:
- Bây giờ anh uống rượu em mời đây, cạn ly.
Vừa nói xong chàng eạn ly ngay. Vợ Sáu Lai chưa kịp uống, ngoài cổng có người bóp eòi xe Honda "tin, tin".
Sáu Lai vội vã nói:
- Chết rồi, thằng Bé nó đến đón em vô trại. Anh Song ở lại chơi nghe, không đượe về đó, tối nay em về, chúng mình uống tiếp.
Vừa nói, Sáu Lai vừa với eái áo mưa mặc vội vào rồi phóng ra cửa, nhưng vẫn eố ngoái cổ lại dặn vợ:
- Bàng mọi cách, em phải giữ anh Song ở lại, tối nay 12 giờ anh về đó.
Vợ Sáu Lai cười lớn:
- Được rồi, ảnh không về đâu, nhưng mà phải mang đồ nhậu về đó.
Sáu Lai vừa chạy vừa la:
- Xong rồi, xong rồi.
Vợ Sáu Lai ra ngoài khép cửa lại, trở vô ngồi ngay vào lòng Song, cầm chai rượu lên:
- Bây giờ hai đứa mình uống.
Song giữ lấy tay Sáu ngăn lại:
- Thôi đừng uống nữa, để tới tối Sáu Lai về hãy uống.
Sáu cười khúc khích, choàng tay qua cổ Song, ép sát bộ ngực vĩ đại vào mình chàng:
- Nếu vậy thì bị phạt.
- Phạt cái gì bây giờ?
- Ẳm em lên lầu.
Song giao hẹn:
- Chĩ bế lên lầu thôi nghe.
Sáu nhõng nhẽo:
- Không biết, cứ ẵm lên lầu đã.
Song xốe bổng Sáu lên, đi tới cầu thang:
- Em nặng muốn chết.
Sáu cười khúc khích:
- Nặng cũng phải ắm.
Bế Sáu lên tới phòng, Song đặt Sáu xuống giường. Cô nàng ôm cứng lấy cổ chàng níu xuống làm Song mất thăng bằng té nhào vô mình nàng. Không biết Sáu cởi nút áo từ lúc nào mà Song vừa té xuống đã thấy bộ ngực vun lên trước mắt như hai trái đồi. Chàng úp mặt vô đó, nghe nhị tim Sáu đập thật mau, chất men của mấy ly Whisky giờ đây bốc lên làm thân thể Song nóng hừng hực. Chàng lột áo Pijama ném sang bên cạnh. Sáu rà cả hai bàn tay ra sau lưng chàng, níu cứng lấy những bắp thịt nổi cuồn cuộn:
- Cả đời em chưa được ôm một thân thể nào cứng rắn như anh. Anh gần cô nào chắc cô đó phải chết mê, chết mệt vì anh qúa.
Song cười hì hì:
- Anh thấy em đâu có chết?
- Anh có biết mấy ngày vắng anh, em chết cả cõi lòng không?
- Nói đi, thằng Sáu Lai nó nghe được, nó bắn em vỡ sọ.
Sáu cười thật bất mãn:
- Anh lầm rồi, em nói cái này cho anh hay nhé.
- Nói đi.
- Lâu lâu, có ông khách nào sộp, anh Sáu Lai còn xách nước cho em nữa.
- Em đừng có nói quá chứ, bộ nó không biết ghen à?
- Ghen cái gì, ảnh có vợ 3 con ở nhà quê. Tháng tháng em gửi tiền cho mà sống chớ ai, mang danh nghĩa làm chồng em để kiếm chút đĩnh thôi. Còn em cũng cần
ảnh để làm ăn, anh biết hết trơn còn làm bộ. Tuy nhiên, người ngoài nhìn vô thì eứ tưởng tụi em hạnh phúc lắm, có anh em mới nói toạc ra em làm d, còn ảnh làm ma cô thôi.