- Thượng Sĩ Song, Đại Tá kêu anh vào trình diện.
- Thượng Sĩ Bố ơi, trời mưa hay nắng?
- Tôi đâu có biết, tụi Phản Tình Báo các anh nhiều chuyện lắm. Ai mà hiểu cho nổi.
- Thôi mà bố, chúng mình dù sao cũng đồng nghiệp, con chạy ngoài, bố ngồi văn phòng sướng bỏ mẹ, quạt máy, bàn tủ đàng hoàng, còn mấy tháng nữa bố lại giải
ngữ về nhà vui thú điền viên, sống cuộc đời thần tiên.
- Nghe anh nói mà tôi ham, cái thân thượng sĩ già, mấy chục năm lính, đến lúc gối mỏi lưng còng, nhìn lại tay trắng vẫn hoàn trắng tay, không biết mai này lấy gì
sống.
- Ấy, Thượng Sĩ bố, đừng nói vậy chứ. Bố gả con gái cho con đi, c
on tình nguyện làm Thượng Sĩ con nè, con nuôi bố.
Ông Thượng Sĩ già lắc đầu cười hềnh hệch. Trong sở rất nhiều Thượng Sĩ, duy chĩ có anh chàng Song này mang cấp bực Thượng Sĩ trẻ nhất trong ngành An Ninh. Cứ mỗi lần gập y là bố bố, con con, chịu không nổi. Chĩ có điều lạ là thượng cấp rất quí "cậu Thượng Sĩ" này, mặc dù hắn ta tà tà tối ngày.
- Thôi, thôi... Xin kính mời Thượng Sĩ con vô trình diện Đại Tá đi, ở đó mà nói bậy bạ hoài, lúc đó thì không biết mưa hay nắng đâu.
Song ôm chồng hồ sơ, vừa đi vừa ngoái cổ lại nói lớn:
- Nếu Thượng Sĩ bố gả con gái cho con thì mưa hay nắng cũng mặc kệ.
Đám nhân viên phá lên cười, trong khi ông Thượng Sĩ già lắc đầu chịu thua thằng nhỏ lì lợm.
Song gõ cửa phòng Đại Tá rồi xô cửa bước vào. Chàng đứng nghiêm chào.
- Thôi, thôi... khỏi. Toa ngồi xuống đi, nói ngay cho moa nghe mục tiêu Môi Hồng mà toa vừa viết phiếu trình.
Song bỏ chồng hồ sơ lên bàn, ngồi xuống ghế. Chàng ngạc nhiên khi thấy toàn bộ bộ tham mưu ngềi nghiêm chỉnh dọc theo chiếc bàn hành quân. Không có một sĩ quan cấp úy nào, trừ ông trưởng phòng ủa chàng và cấp hạ sĩ quan chĩ có Song. Đây không phải là lần duy nhất Song dự những cuộc họp như thế này, tuy nhiên,
đầy đủ bộ tham mưu như vậy, quả thật là hiếm có. Song giở tập hồ sơ ra, nói:
- Kính thưa Đại Tá, kính thưa quý vi Trưởng Phòng. Tôi xin phép được đặt tên cho mục tiêu này là Môi Hồng. Hôm qua chúng tôi vừa phát hiện một người Trung Hoa chuyển một số hiện kim Việt Nam về thương thuyền của ông ta. Theo mật báo viên T.28, cảm tình viên của anh ta làm nghề ehèo đò cho biết, đương sự đã chở người Trung Hoa này nhiều lần và lần nào cũng thấy y mang rất nhiều tiền trong mình. Chúng tôi đã bố trí và chụp được hình của người Trung Hoa này. Sáng nay, đi sưu tra, được biết y là một sĩ quan cơ khí của chiếc thương thuyền này. Và chiếc tàu này cứ 3 tháng lại ghé Sàigòn một lần rồi ra Đà Nẵng, tiếp theo là Hồng Kông. Tất cả thủy thủ đoàn dều là người Trung Hoa, mang nhiều quốc tịch khác nhau. Chiếc thương thuyền này đã thường .xuyên ghé Sàigòn từ hơn 3 năm nay và lần nào ghé bến cũng có mặt viên sĩ quan cơ khí này. Mỗi lần ghé Sàigòn, thương thuyền thường lưu lại từ một tới hai tuần để bốc rỡ hàng. Theo T28, ngày nào người này cũng lên bờ và dùng ghe của cảm tình viên của T28 đi từ thương thuy~n vô bến đò cột cờ Thủ Ngữ và lần trở về cũng vậy. Chúng tôi nghi ngờ đây là tổ chức kinh tài của Trung Cộng, hoạt động ngay tại Sàigòn và lấy tiền Việt Nam Cộng Hòa để viện trợ cho Cộng quân xâm nhập vào Nam. Theo như nguồn tin của cơ quan Unh báo Đồng Minh tử hơn 3 năm nay ở Hồng Kông, yêu cầu chúng ta tiếp tay phá vỡ tổ chức này. Song vừa dứt lời, tất cả Bĩ quan đều xôn xao. Đại Tá Chánh Sở nói lớn:
- Tôi đã cầm tờ phúc trình của Thượng Sĩ Song lên trình ông Tướng. Và đúng như lời Thưựng Sĩ Song nhận định, đây là một mục tiêu của An Ninh từ lâu, nhưng chưa có ai kiếm được manh mối nào. ông Tướng vừa chỉ thị cho cơ quan ta phải dốc toàn lực phá vỡ tổ chức này càng sớm càng tốt và bằng mọi giá. Vậy trước khi bàn về kế hoạch hành quân, tôi cho phép tất cả các anh có quyền hỏi bất cứ điều gì thắc mắc để Thượng Sĩ Song có thể trả lời trực tiếp, như vậy chúng ta mới dễ bố trí kế hoạch.
Tự nhiên Song đổ mồ hôi trán, chưa bao giờ có vụ "thẩm vấn" nhân viên phản tình báo như hôm nay. Ông Đại úy xếp của Song đưa mắt nhìn chàng ái ngại. Song cố gắng mĩm cười để ông ta yên lòng. Chàng chưa cười được bao lâu, ông Đại Tá phụ tá lên tiếng ngay:
- Tôi hơi ngạc nhiên vì Thượng Sĩ Song báo cáo người Bĩ quan cơ khí kia đã di chuyển hơn 3 năm nay trên cùng một con đường từ Thương Cảng ra ngoài mà không có ai khám xét. Theo tôi biết, mọi người ra vô Thương Cảng đều bị Quan Thuế khám xét, đó là chưa nói tới cảnh sát Thương Cảng. Vậy điều này thế nào,
Thượng Sĩ Song giải thích cho tôi biết.
Tất cả mấy chục con mắt dồn về chàng, Song thấy da thịt ngứa ngáy lạ kỳ. Chàng nói thực chậm:
- Kính thưa Đại Tá. Theo đúng nguyên tắc, quả như lời Đại Tá nói, tất cả mọi thủy thủ muốn rời tàu phải có thông hành và đi ra cổng kho 5. ở đó có Quan Thuế và Cảnh Sát Thương Cảng khám xét. Tuy nhiên, ở cột cờ Thủ Ngữ, ngay sát công viên cột eờ và nhà hàng nổi Mỹ Cảnh có một bến đò nhỏ. ở đây eó khoảng 30 chiếc ghe, máy có, chèo có, đưa đón khách từ Sàigòn qua Thủ Thiêm. Chính những chiếc ghe này đưa rước luôn những thủy thủ nào muốn đi tử thương thuy~n vào Sàigòn hay trở ra mà không qua bất cứ một sự kiểm soát nào.
Bến đò này hoạt động từ bao giờ?
- Thưa Đại Tá, tôi không biết đích xáe thời gian, tuy nhiên, có thể nói đã có từ khi thành lập thương cảng.
- Thượng Sĩ muốn nói là ngay từ thời Pháp thuộc, mấy chục năm nay rồi?
Có nhiều tiếng rù rì và cười nho nhỏ. Song cố trấn tĩnh:
- Thưa Đại Tá, có thể nói như vậy. Tôi chỉ mới được biệt phái ehính thức hơn tháng nay, hoạt động an ninh cho vùng này. Vi từ trước tới nay, địa bàn hoạt động của Sở ta không có ở đó. Tuy nhiên, tôi biết chắc rằng, có nhiều bến đò như vậy dọc theo vùng Thương Cảng đang hoạt dộng và đã hoạt động từ nhiều năm nay.
Quay qua Trung Tá Trưởng Phòng Bảo Vệ, Đại Tá Phụ Tá hỏi:
- Trung Tá Trưởng Phòng Bảo Vệ nghĩ thế nào?
- Dạ, thưa Đại Tá, Thượng Sĩ Song nói đúng. Tiếc rằng địa phận đó không thuộc khu vực bảo vệ của mình.
Đại Tá Phụ Tá có vẻ bực mình:
- Tôi nghĩ rằng chưa hẳn là thế. Có thể đó là một điều thiếu sót Bởi vì các ehiến hạm của ta nằm sát ngay Thương Cảng. Hơn nữa, chính ta ra vô cũng phải qua
Thương Cảng, không thể nào có sự cẩu thả như vậy được.
- Thưa Đại Tá, đúng như vậy. Tôi đã nghĩ tới điều đó từ lâu nhưng chúng ta không được thượng cấp chấp thuận cho nhúng tay vào khu Thương Cảng. Ai cũng biết đó là vú sữa của quốe gia, có rất nhiều phiền phức ở những nơi tiền bạc. Bởi vậy, phòng Bảo Vệ chĩ được phép lo những vấn đề thuần túy quân sự thôi.
Đại Tá Chánh Sở lên tiếng:
- Trung Tá Trưởng Phòng Bảo Vệ nói đúng, chính tôi đã trình thượng cấp nhiều lần về vấn đề này, nhưng đều không được chấp thuận. Tuy nhiên, hơn một tháng nay, có vụ đặc công về tấn công nhân viên Cảnh Sát Thương Cảng, ehúng ta mới được văn thư yêu cầu yểm trợ. Tôi nhấn mạnh là yểm trợ chứ không phải trách nhiệm khu vực. Do đó, Thượng Sĩ Song mới có mặt ở Thương Cảng và có hai tiểu đỉnh của ta tuần tiễu khu vực đó được gần một tháng nay. Mục tiêu Môi Hồng là cơ hội tết cho chúng ta nới rộng đia bàn hoạt động, xin tăng cường nhân viên và hy vọng Sở chúng ta sẽ được nâng lên một mứe cao hơn cho đúng với cấp số của nó.
Song nhìn thấy sự hân hoan trên mặt eủa toàn thể sĩ quan trong phòng. Chàng đọc được mọi người đang nghĩ gì trong đầu. Song thầm nghĩ:
- Mẹ kiếp, mình làm cho chúng nó lên lon. Vì nếu tăng cường quân số, nới rộng đia bàn hoạt động, ông xếp lớn sẽ làm Tướng là cái chắe rồi, còn mấy xếp trưởng phòng thì Đại Tá có là bao xa. Cái lon Thượng Sĩ của Song chừng lO năm nữa được tụi nhỏ con gọi là Thượng Sĩ bố như chàng vẫn gọi ông Thượng Sĩ già ban Văn Thư chứ có nhúc nhích gì được đâu.
Ngừng một lát, Đại Tá Chánh Sở nói:
- Thôi như vậy đủ rồi, bây giờ Đại úy Trưởng Phòng Phản Tmh Báo trình kế hoạch hành quân.
Ông xếp của Song phấn khởi nói ngay:
- Thưa Đại Tá, kể từ sáng nay, nhân viên phản tình báo đã bám sát mụe tiêu để giám thị. Chiếc thương thuyền này còn ở đây 5 ngày nữa nên tất cả những người nào tiếp xúc với tên này dều được ghi nhận. Những cơ sở thương mại nào chúng ta phát hiện sẽ có nhân viên túe trực giám thị 24/24. Những người trong nhà của mụe tiêu di chuyển sẽ được bám sát ngay. Mục đích là.khám phá càng nhiều cơ sở địch càng tốt. Đến khi thương thuyền tách bến ra Đà Nắng, chúng ta sẽ theo rạ đó. Mục tiêu giám thị không thay đổi, có nghĩa là ghi nhận..tất cả mọi người y tiếp xúc và các cơ sở thương mại của y phải được canh chừng, các người tại những nơi liên ean đều được bám sát khi di chuyển. Tất cả các eơ sở sưa tập được, phải sưu tra ngay hồ sơ lý lịch mọi người trong nhà đó. Khi chiếc thương thuyền đó sắp sửa tách bến, ehúng ta hợp tác với Quan Thuế xét tầu, lập biên bản bắt giữ tất cả và giải về Sàigòn ngay với số tang vật tịch thu. Đồng thời tất eả các cơ sở chúng ta sưu tập được sẽ cùng lúc lục soát tức thì và bắt giữ hết. Tới giai đoạn thụ lý nếu cần, nhân viên phản Unh báo sẽ biệt phái cho phòng Khai Thác. Vì tầm quan trọng của mục tiêu Môi Hồng quá qui mô, số nhân viên phản tình báo không đủ để giám thi mục tiêu, vậy xin Đại Tá cho phòng xử dụng toàn bộ nhân viên của Sở.
Nhiều tiếng xôn xao nổi lên, ý chừng như phản đối. Trung Tá Trưởng Phòng Văn Thư lên tiếng trước:
- Nếu tất cả nhân vlên sở bị Phản Tình Báo trưng dụng, công việc sẽ ối đọng. Chúng ta có thể tìm cách khác giải quyết không?
Đại Tá Chánh Sở nói:
- Tôi đồng ý phải dùng một số lượng nhân viên như Đại úy Trưởng Phòng Phản Tình Báo đề nghị, nhưng ai có phương cách gì khác không?
Đại Tá Phụ Tá hỏi:
- Chiếc thương thuyền sẽ đậu ở Đà Nắng mấy ngày?
- Dạ thưa 7 ngày.
- Như thế là 12 ngày ở bến và 2 ngày đường. Tôi cho tối đa là 15 ngày. Chúng ta sẽ phải trưng dụng toàn thể nhân viên trong 15 ngày. Mọi công việc của Sở sẽ ứ đọng tới tê liệt chưa kể nhân viên sẽ phải cắm trại 100% và làm việc 24/24. Trung Tá Trưởng Phòng Kế Hoạch nghĩ thế nào?
- Kính thưa Đại Tá, chúng ta có thể phôl hợp với các cơ quan bạn được không?
Đại Tá Chánh Sở gạt ngang:
- Không được, hồi sáng ông Tướng đã có đề nghị này rồi. Nếu tôi chl gật đầu một cái thì chúng ta không cần buổi họp này. Cáe anh phải biết, đây là một dịp may
hiếm có để chúng ta chứng tỏ tài năng và tinh thần phục vụ. Nói tóm lại, chúng ta phải tự lực, tự cường và tôi muốn bên Kế Hoạch cho xin một ý kiến về sự điều
hành Sở trong 15 ngày với số nhân viên hạn chế nhất cho các công việc thượng khẩn thôi.
- Thưa Đại Tá, vậy xin Đại Tá eho các Trưởng Phòng phát biểu ý kiến.
- Đồng ý.
- Bắt đầu từ Văn Khố. Thiếu Tá Trưởng Phòng?
- Thưa Đại Tá, tôi xin tự cấm trại 24/24, ăn ở ngay tại văn phòng và tự tay sưu tra tất cả công việc cần thiết. Còn toàn thể nhân viên xin biệt phái cho Phản Tình Báo.
Song khoái quá quên cả mình đang ngồi trong phòng họp của thượng cấp, chàng vỗ tay liền khi ông Thiếu Tá Trưởng Phòng Văn Khố trẻ tuổi chịu chơi vừa dứt lời. Đại Tá Chánh Sở và Đại úy xếp eủa chàng vỗ tay theo ngay làm toàn thể sĩ quan có mặt cũng phải vỗ theo, không khí trở nên vui nhộn lạ kỳ. Thiếu Tá Trưởng Phòng Văn Khố khoái quá nhìn Song nháy một cái.
Đợi cho mọi người vỗ tay xong, Đại Tá Phụ Tá nói:
- Tôi có lời khen Thiếu Tá, trẻ tuổi, độc thân có tinh thần cao. Nhưng mà ông đi đầu như vậy là chết mấy thằng già, vợ con nheo nhóc này rồi.
Mọi người trong phòng họp đều cười rộ lên, không khí càng rộn ràng hơn.
- Thôi.... thôi, được rồi, Đại Tá Chánh Sở đã chỉ thị trước cho tôi điều hành sở rồi, vậy theo tôi thấy. Văn phòng thường trực của Đại Tá Chánh Sở không cần nhân viên nữa, văn phòng tôi chỉ cần một thư ký. Phòng Văn Thư ngoài Trưởng Phòng, cho để lại ông Thượng Sĩ già và một bí thư đánh máy eông văn. Phòng Thanh Tra biệt phái 100%, đình chỉ mọi công tác thanh tra. Phòng Phòng Gian Bảo Mật để lại ông Trưởng Phòng thôi, còn biệt phái hết. Phòng Khai Thác biệt phái 100%, phòng Kế Hoạch biệt phái 100%. Đại đội canh phòng và phòng Bảo Vệ biệt phái luôn, ban Quân Xa biệt phái hết. Như vậy chúng tôi chĩ còn 4 sĩ quan và 3 hạ sĩ quan điều hành công việc sở.
Cả phòng họp cười rộ lên, chưa bao giờ trong lịch sử An Ninh lại chỉ có một số sĩ quan và nhân viên như vậy. Đại Tá Chánh Sở vừa cười vừa lắc đầu, ông rất cao hứng và bàng lòng với người phụ tá này:
- Như vậy là các anh tính đóng cửa tiệm phải không?
Mọi người lại được một dịp cười rần rần. Bỗng Đại Tá Phụ Tá vừa cười vừa trỏ vào mặt Song làm chàng giựt mình:
- Sau vụ này, chú Thượng Sĩ con này biết tay tôi.
Mọi người lại cười rộ lên, Đại Tá Chánh Sở bỗng đứng dậy, tiến về phía Song chìa tay bắt tay chàng, nói lớn:
- Tao về phe mày.
Đến bây giờ thì không còn trật tự gì nữa, những trận cười liên tiếp vui như hội. Phòng họp trở thành cái chợ thật hỗn độn. Đại Tá Chánh Sở nói tiếp:
- Chúng mình tạm nghĩ để ăn cơm tại đây, Trung Tá Trưởng Phòng Văn Thư lo cho tôi vụ này rồi phải không?
- Dạ, mọi thứ đã sắn sàng rồi Đại Tá.
Vừa nói ông vừa chạy ra ngoài, một lúc sau nhân viên của ông bê vào phòng họp một lô bánh mì và nước ngọt. Mỗi người dều có một ổ bánh mì và một chai nước ngọt.
Ai nấy vừa ăn vừa bàn tán. Bỗng Đại Tá Chánh Sở vừa nhai bánh mì vừa cười nói:
- Trung Tá Trưởng Phòng Kế Hoạch, anh nhìn giùm tôi vô cái phòng Phản Tình Báo coi cấp bực và tổ chức nó ra sao.
Không hiểu sao mọi người đều cười rộ lên.
- Thưa Đại Tá, tôi có trình với Đại Tá Phụ Tá rồi, xin để Đại Tá Phụ Tá trình lại với Đại Tá cho nó đúng hệ thống quân giai.
Đại Tá Phụ Tá cao hứng cười ha hả:
- Thưa Đại Tá, tụi này nó tiếu lâm không chiu được.
Mọi người lại cười rộ lên.
- Anh nói luôn cho tôi nghe coi.
- Dạ, thưa Đại Tá, quân số của phòng Phản Tình Báo đông gần gấp đôi các phòng khác mà tên trưởng phòng lại mang cấp bậc thấp nhất so sánh với cấp bậc của các trưởng phòng ở đây. Đó là một điều tiếu lâm.
Mọi người nhìn Đại úy Đức cười như nắc nẻ vì ai cũng biết ông Đại úy này xuất thân ở trường phản tình báo ngoại quốc về, nhưng thâm niên quân vụ chưa cho phép ông leo lên cấp tá vì đi lính còn non quá. Hơn nữa, cấp bậc của ông toàn thăng tại mặt trận nên lên lẹ qúa.
- Cấp số của phòng Phản Tình Báo là cấp bậc Đại Tá mà trưởng phòng mới có Đại úy. Còn cấp số của các phòng khác nhiều khi có Thiếu Tá mà ông trưửng phòng đã mang Trung Tá rồi. Còn một cấp bậc tiếu lâm nữa trong phòng Phản Tình Báo là có một ehú Thượllg Sĩ con. Trong quân đội chúng ta ehỉ có Thượng Sĩ già thôi, bây giờ chúng ta lại có một chú Thượng Sĩ con. Thật là bất thường.
Mọi người lại cười rộ lên, có ông đang uống nước sặc cả lên mũi.
- Chưa hết, điều này phải kiểm thảo lại. Tất cả các phòng khi làm việc đều đủ mặt 100%, từ ông trưởng phòng tới anh binh nhì. Duy eó tụi Phản Tình Báo ngoài giờ báo cáo của chúng nó ra, tụi nó lặn hết. Trong phòng chĩ có cô thư ký nữ quân nhân ngồi viết thư tình thôi. Mọi người lại cười rầm rầm. Thực ra thì phản tình báo là nhân viên chạy ngoài nên không có ai ở sở trong giờ làm việc. ông Đại Tá Phụ Tá muốn làm cho mọi người cười nên lôi ra so sánh chơi.
Đại Tá Chánh Sở cười khoái trá hỏi thêm:
Còn ai có nhận xét gì nữa không?
- Dạ có.
- À Trung Tá Trưởng Phòng Thanh Tra nói đi.
- Dạ, thưa Đại Tá. Tất cả sĩ quan và binh sĩ đều mặc quân phục chỉnh tề đến sở. Còn trong phòng Phản Tình Báo tụi nó như một đoàn biểu diễn thời trang. Nhiều khi đi qua tôi cứ tưởng là cái phòng trà.
Mọi người lại cười, phòng Phản Tình Báo tự nhiên là mục tiêu cho mọi người đấu tố.
- Này Đại úy Trưởng Phòng Phản Tình Báo, các anh mặc thường phục như vậy có thấy trở ngại gì không?
Đại úy Đức biết Đại Tá Chánh Sở gợi ý cho mình tấn công lại các phòng khác, ông nói ngay:
- Dạ thưa có.
- Nói đi.
- Có một lần tôi vào Bở, qua trạm gác, bi lính gác chặn lại hỏi giấy. Nhưng anh ta hỏi tôi thế này "Đi đâu? Ông cho tôi coi giái".
Mọi người cười sặc sụa, Đại Tá Chánh Sở khoái trí nói:
- À, phải rồi, cái thằng lính Trung Cộng đó nhảm nhí lắm. Có một lần bà xã tôi vô đây, y bảo "Bà ngồi đây để ngộ vô gọi thằng Đại Tá ra gặp bà".
Mọi người lại cười rần rần. Đợi cho trận cười lắng xuống, ông nói tiếp:
- Thôi, bây giờ chúng ta vô bàn họp lại. Vừa nói tới thàng lính gác Trung Cộng, tôi nghĩ bên Bảo Vệ phải xin Bộ Tư Lệnh một toán canh phòng, biệt phái cho sở một tháng vì chúng ta không thể để trống lãnh vực này được.
Trung Tá Trưởng Phòng Bảo Vệ có thể đi liền bây giờ và lấy ngay lính gác ehiều nay. Khi có lính rồi, anh cho tụi canh phòng về nhà trong 2 tiếng để chuẩn bị thường phục và báo cho gia đình là có lệnh cấm trại 100% cho tới khi có lệnh mới.
Trung Tá Trưởng Phòng Bảo Vệ bước ra ngay và Đại Tá Chánh Sở nói tiếp:
- Trừ Phản Tình Báo ở lại, còn tất cả các trưởng phòng khác về cho nhân viên mình về nhà trong 2 tiếng rồi trình diện với thường phục để nhận công tác. Các
trưởng phòng sau đó trở lại họp ngay với tôi.
Cuộc họp phân công bắt đầu ngay với phòng Phản Tình Báo, đến khi mọi tnlởng phòng tề tựu đông đủ, kế hoạch hành quân tập thể được phân phôl ngay. Song
mệt đừ vì chàng là cái đích trong cuộc họp, khi bước ra ngoài, chàng thấy trời đất quay cuồng. Về phòng Phản Tình Báo, cô thư ký đưa cho Song một lá thư:
- Thượng Sĩ Song có thư của người đẹp từ Đà Nẵng này. Thượng Sĩ trẻ tuổi hào hoa có khác.
- Thư của ai vậy?
- Nàng kiều Song Nhi nào đó mà, bộ bồ hả?
Song nói tỉnh bơ:
- Không phải đâu, vợ nhỏ đó.
Cô nữ quân nhân tru tréo:
- Khiếp, chịu mấy ông đó, lăng nhăng hết chỗ nói.
Song chưa kịp trả lời, cô ta hỏi tiếp:
- Thượng Sĩ họp cái gì mà lâu dữ vậy?
Song chọc liền:
- À mấy ông bàn về lễ cưới của anh với em đó mà.
Cô ta nhảy nhổm, tru tréo:
- Này, này, đừng có nham nhở nhé!
Song cười hì hì ngồi xuống. Bóe thư ra đọc, một bức thư hồng ướp dầu thơm. Mùi dầu thơm thực mạnh tỏa ra khắp phòng. Cô nữ quân nhân hít hít không khí, lườm
Song:
- Gớm, tình nhỉ!
Song mỉm cười không nói, mắt chàng lướt trên những hàng chữ không mấy gì dều đặn.
"Sơn Trà ngày... tháng... năm...
Anh yêu quí,
Lần trướe em vừa về tới nên viết vội vài hàng cho anh rõ đã đượe bình yên. Hôm nay mọi chuyện xong xuôi, em xin viết lá thư này để anh hiểu rõ mọi chuyện. Em không ngờ số tiền anh cho em lớn như vậy. Em đã mua cho ba má một căn nhà gạch hai từng ngay mé biển, nhà rộng lắm, tất cả có 6 phòng ngủ, một phòng khách. Nhà bếp ở cạnh nhà kho cách một cái sân Bau, nhà kho có thể chứa được cả trăm bao gạo. Đằng trước nhà là sân lót bàng gạch đỏ. Chung quanh nhà có rào xây bằng gạch. Em phải nói căn nhà này là một ước mơ của cả giòng họ em từ mấy đời về trước, nay tơi đời em mới tậu được Em cũng đã mua một cái tàu đánh cá cho ba em, tàu có 3 hầm cá, máy thiệt mạnh và phải cần 8 người làm. Ba em đã ôm chiếc tàu khóc rưng rứe hết buổi sáng. Đó là em chưa kể tới những đồ đạc lặt vặt đều mới hết.
Vậy mà em vẫn còn dư một số vốn nho nhỏ nữa. Anh yêu quí của em. Tất cả mọi người trong gia đình em đều mong được gặp anh. Ba má em định vô Sàigòn, nhưng em không cho. Còn anh chị em của em người nào cũng muốn nhìn thấy mặt anh. Mấy người đoán anh phải già lắm mới có nhiều tiền như vậy. Em nói anh mới có hai mươi mấy tuổi, không ai tin. Nhưng thế nào rồi cũng có ngày anh ra thăm em phải không? Anh có biết em đang mong chờ anh từng giờ từng phút không? Những lúc đi ngủ, nằm trên chiếc giường nệm rộng thênh thang, mơ thấy anh đang ôm em như ngày hôm đó, em thấy cuộc đời em sao mà đẹp quá. Anh có biết không, bây giờ ra đườllg, ai gặp em cũng cúi đầu chào một điều thưa cô, hai điều thưa bà, làm em thấy thèn thẹn. Chẳng bù với lúc ra đi, mọi người gọi em bằng con này, con kia, thiệt không biết tủi nhục ra sao. Anh ơi, em yêu anh đời đời, kiếp kiếp. Ơn tái tạo này, em không làm sao trả nổi cho anh đâu, chỉ xin anh cho em được yêu anh mãi mãi thôi, eòn với anh, em không dám đòi hỏi gì, vì anh đã cho em quá nhiều rồi. Nhưng mà đừng để em mong đợi lâu nghe, người yêu muôn thuở của lòng em. Hãy tới với em, eho em được quì xuống ôm lấy chân anh, để tỏ hết sự tôn thờ một người yêu vạn kiếp. Mong trời đất chứng giám lòng em.
Em, Song Nhi.
T.B.: Em viết địa chỉ nhà mới ở một miếng giấy nhỏ để anh cất giữ.
Song đọc một hơi hết lá thư, vừa định gấp lại bỏ vào bao thư thì nhiều tiếng cười vang rần lên, chàng nhìn một lượt, đủ mặt nhân viên phản tình báo đang bao quanh chàng mà Song không biết. Mọi người im lặng đứng chung quanh theo dõi sự say mê của Song, chàng vô tình không hay biết. Cô nữ quân nhân tấn công ngay:
- Anh yêu quí, mùi nước hoa em ướp vào bức thư màu hồng này có dễ thương không?
Mọi người lại cười ầm lên. Song đang vui với tâm sự của Song Nhi nên chàng cũng cười theo. Chàng hướng về phía Nga nhái lại giọng cô:
- Em ơi, mùi hương này như mùi da thịt trinh nữ của em thì anh không thương sao được?
Thế là mục tiêu chuyển hướng, mọi người lại la hét ầm ĩ, trong khi cô nữ quân nhân nhảy lại phía Song. Chàng làm bộ ehạy quanh bàn, miệng la ơi ới:
- Đại Tá ơi, Đại Tá ơi cứu em. Nữ nhi tác quái, gà mái đá gà cồ.
Có lẽ tiếng cười vang qua eác phòng khác nên nhiều nhân viên vừa ở nhà vô, chưa tới giờ trình diện đổ xô tới phòng Phản Tình Báo. Bỗng có tiếng hô:
- Vào hàng... phắc.
Song vừa ngước lên nhìn, gặp ngay ông Đại Tá Phụ Tá đi với một Đại Tá Bộ Binh thật trẻ:
- Cũng lại ông Thượng Sĩ con nữa à?
Song lật đật nói:
- Dạ thưa Đại Tá, không phải tôi đâu, cô Nga đó.
- Dạ, thưa Đại Tá... không phải em đâu, Thượng Sĩ Song có cái thư tình đó.
Mọi người chung quanh muốn cười nhưng không ai dám. Vì ai cũng biết ông Đại Tá già phụ tá này khó có tiếng, trong sở ai cũng ngán. Bỗng ông Đại Tá Bộ Binh
hỏi:
- Có phải anh chàng này là Thượng Sĩ Song Phản Tình Báo đó không?
Đại Tá Phụ Tá gật đầu:
- Nó đó chứ còn ai nữa!
Ông Đại Tá Bộ Binh tiến tới trước mặt Song đưa tay ra bắt tay chàng:
- Tôi là Lượng ở Cục Trung ương Tình Báo, hân hạnh đượe biết anh.
Song đưa tay ra bắt, ehàng hiểu ngay ý nghĩa cái bắt tay:
- Dạ, hân hạnh được trình diện Đại Tá.
- Đừng có khách sáo, chúng mình còn gặp nhau dài dài mà.
Bỗng ông ta mỉm cười trỏ Nga:
- Cô này vừa nói anh có bức thư tình gì đó mà sao cô ấy rượt anh qưá vậy? Anh có thể đọc một đoạn cho nhau nghe chăng?
Có nhiều tiếng cười khúc khích, Nga đỏ mặt liếc trộm ông Đại Tá trẻ. Song cầm bức thư nhìn Đại Tá Phụ Tá hỏi:
Đại Tá cho phép tôi đọc mấy câu ra mắt Đại Tá Cục Trung ương Tình Báo được không?
Đại Tá Phụ Tá nhìn Song cười cười, lắc đầu:
- Anh đọc đi, tôi chiu thua anh thôi.
Song đọc ngay, chàng lấy giọng thật cải lương:
- Nhưng mà đừng để em mong đợi lâu nghe, người yêu muôn thuở của lòng em. Hãy tới với em cho em được qùy xuống ôm lấy chân anh, để tỏ hết Bự tôn thờ của một ngllời yêu vạn kiếp. Mong trời đất chứng giám lòng em. Bỗng ông Đại Tá Cục Trung ương Tình Báo đưa tay ôm ngực vờ chùn người xuống. óng cũng nhái lại giọngcải lương của Song, la lớn:
- Trời ơi, chết tôi rồi.
Không ai nhịn được cười nữa, tiếng cười vang lên rần rần. Ông Đại Tá Phụ Tá già cũng phì cười, không nhịn nổi trước cái màn cải lương tiếu lâm này. Không biết Đại Tá Chánh Sở tới lúc nào, khi ông lên tiếng, mọi người mới biết ông có mặt.
- Ê song, eon nhỏ đó làm nghề gì mà nó viết thư mùi
quá vậy mày?
Song làm bộ lật đật nói:
- Dạ thưa Đại Tá, nó bán hột vit lộn ở bến tàu.
Mọi người lại được một dịp cười ngả nghiêng. Ông Đại Tá của Cục Trung ương Tình Báo cũng không nhịn nổi, cười gập người lại, quên cả chào kính vị Chỉ Huy Trưởng của cơ quan mình tới thăm. Tới lúe Đại Tá Chánh Sở ôm lấy vai ông, vừa cười vừa kéo đi, ông vẫn chưa nín cười được.
- Dạ... kính chào Đại Tá, tôi chịu thua anh này rồi.
- Tôi cũng sợ nó lắm, chứ không riêng gì Đại Tá đâu. Đại Tá có nhiều nhân viên xuất chúng, hèn gì không làm đượe những chuyện lớn.
- Đại Tá nói thế, chứ tụi nó chỉ giỏi phá thôi. Tôi nghe danh Đại Tá từ lâu, hôm nay mới được hân hạnh gấp.
Trong khi mấy ông Đại Tá đưa nhau vô phòng, ở ngoài nhân viên bắt đầu tập họp để phân công. Chỉ một loáng sau, mọi người như các bóng ma biến mất, eơ quan An Ninh trở nên yên tĩnh lạ lùng....
Cái nền nhà của Lan đã eao hơn mặt đường gần 2 gang tay. Mấy cơn mưa vừa rồi không làm nàng lo đồ đạc phải trôi lềnh bềnh nữa. Miệng hầm đào được vừa ngập đầu người thì bắt đầu có nướe, mạch nước trước còn ri rỉ, sau chảy thực mạnh. Ba Thọt lo lắng:
- Cái kiểu này coi bộ không còn đào được nữa.
Sáu hỏi:
- Như vậy phải làm sao?
- Mmh thử vừa tát nước vừa đào coi sao.
- Nếu vậy phải đổ nước qua lỗ cống bên nhà em rồi.
Lan đồng ý:
- Đúng rồi, làm sao đổ ra đường được, bà con lối xóm để ý ngay.
Sáu đề nghị:
- Nếu vậy phải tát nước trước, hết nước mới đào được, vì đem đất lên ướt quá mà bồi vào nền nhà sợ lâu khô lắm.
Ba Thọt nói:
- Được rồi, Sáu lấy cho anh hai cái xô đi, anh múc nước, tụi em đem đổ, tụi mình chịu cực chút xíu.
Nước bưng từ đây qua nhà chi Sáu đổ không phải gần đâu.
- Thì phải ráng chớ biết làm sao.
Sáu hỏi:
- Anh nhắm đã đủ sâu để đào đường hầm chưa?
Ba Thọt lắc đầu:
- Tụi mình còn phải đào ít nhất hơn một thước. Hơn nữa đào ngay bây giờ sẽ không đủ chiều cao để di chuyển đâu.
- Như vậy đành phải tát nước thôi.
Ba người hì hụe múc nước đem đổ, nhưng khổ nỗi càng múc nước đổ đi bao nhiêu, nước lại càng chảy vào và hình như nước chảy vào còn nhiều hơn nước múc đổ ra. Chỉ vài giờ sau nước đã tới bụng Ba Thọt
- Thôi, chiu thưa rồi, mình nghĩ cái đã. Anh nghĩ nước mưa đọng ngoài đường rút xuống đây. Chúng ta có tát một nãm nữa cũng vậy thôi.
Sáu hỏi:
- Bây giờ phải làm sao?
Ba Thọt suy nghĩ một lúc rồi nói:
- Đành chiu thôi, nếu đợi mấy hôm nữa nước rút, ta tiếp tục, eòn như mưa liên miên, chỉ còn cách duy nhứt là chờ tới mùa nắng thôi.
Lan đồng ý ngay:
- Như vậy coi bộ đỡ cực hơn. Mình chờ cũng không mất mát gì, nếu có vàng, nó vẫn nằm ở đó, lo gì.
Sáu có vẻ bồn chồn:
- Vậy từ giờ tới mùa nắng, chúng ta phải làm gì?
Ba Thọt cười:
Chúng mình đi hưởng tuần trăng mật.
Lan ngồi trên miệng hầm, đá vào vai Ba Thọt:
- Nghèo mà ham. Thôi, anh Ba leo lên đi, muốn học bơi thì ở dưới đó.
Ba Thọt níu lấy miệng hầm đu mình lên, chàng có vẻ thấm mệt:
- Ở trên bờ làm gì cũng được, nhưng xuống dưới nước thì không có anh.
- Bộ anh không biết bơi à?
- Không, từ nhỏ tới giờ anh ghét nhứt là nước.
- Miền Nam sông ngòi chằng chịt mà anh không biết bơi kể cũng lạ.
Nhưng anh sinh trưởng ở vùng cao nguyên.
Lan vỡ lẽ:
- À, hèn chi.
- Thôi, tụi mình đi tắm rửa rồi còn ăn cơm.
Chiều nay trời không mưa, nhưng không khí ẩm thấp lạ lùng. Cống rãnh ngập nước, mưa liên tiếp mấy hôm nên nước chảy không kịp, ứ đọng khắp nơi. Ba Thọt rủ Sáu và Lan ra chợ Thi Nghè ăn hủ tiếu. Có lẽ mấy hôm trời mưa, bà con ở nhà bực bội nên hôm nay đổ ra đường khá đông. Tiệm hủ tiếu chỉ eòn vài bàn trống. Chú Ba nấu hủ tiếu có cái bụng to như cái trống, dù trời mưa hay nắng cũng vẫn mặe chiếc áo sơ mi ngắn tay vải mỏng. Chú thái thit, bốc hành bỏ vào tô cũng như luộc bánh nhanh như eái máy. Mỗi lần mở nắp nồi nước lèo, hơi nóng bốc lên, chú hơi nghiêng cái đầu sói sọi qua một bên, miệng chụm lại thổi sùi sùi rồi gọi tên tô hủ tiếu hay mì đang làm thật lớn để anh chạy bàn biết làm đã xong:
- Ba tô hủ tiếu mì, bàn số 5.
Anh chạy bàn tới ngay, bưng tới bàn Ba Thọt:
- Chú có ăn thêm dầu cháo quẩy không?
- Cho một dĩa đi.
- Dạ... dạ...
Anh chạy bàn vừa di vừa la:
- Một dĩa dầu cháo quẩy bàn số 5 đi.
Tiếng khách hàng cười nói, tiếng la của anh bồi cũng như chú Ba là không khí quen thuộc của tiệm hủ tiếu này. ít khi khách hàng có thể nghe được tiếng radio
phát ra từ cái máy Phillips để ở quầy hàng tính tiền.
Lan hít hà:
- Chà, mùi hủ tiếu thơm quá chừng chừng.
Sáu húp sùm sụp:
- Nóng thấy bài.
Ba Thọt quay sang bảo Sáu:
- Bỏ dầu cháo quẩy vô ăn cho nó nguội.
Cả ba vừa ăn vừa hít hà, trời này mà ăn hủ tiếu mì với ớt ngon tuyệt cú mèo. Sáu ăn mau nhất, nàng dẹp tô qua một bên, nhâm nhi ly cà phê:
- Anh Ba à, nếu trời mưa hoài, tụi mình không tiếp tục được thì phải làm sao?
Ba Thọt trầm ngâm:
- Anh cũng ehưa biết, nếu vậy tụi mình dồn nỗ lực vô xe cơm đi. Có thể dùng xe cơm kiếm ăn qua ngày cho cả ba đứa.
Lan tán thành ngay, nàng vẫn muốn cho vụ đào hầm chậm lại:
- ý kiến hay đó anh Ba, em nghĩ từ giờ tới mùa khô cũng còn lâu, nếu ngồi không, lấy gì ăn?
Sáu bàn thêm:
- Đáng lẽ phải một tháng nữa mình mới bán cơm được Nếu vậy, tụi mình làm thiệt mau để tuần sau khai trương đi.
Ba Thọt đồng ý ngay:
- Như vậy càng hay, bây giờ còn thiếu những gì, ngày mai tụi mình đi Chợ Lớn sắm cho đủ. Nhất định tuần sau khai trương.
- Hay là tối nay mình tới nhờ thầy Tư coi ngày giùm?
Thấy Sáu nhắc tới thầy Tư, Lan vui vui:
- Tối gì nữa, tụi mình ăn xong thả bộ vô đó là vừa.
Sáu sực nhớ điều gì, nói:
- Ý phải về cho hai đứa nhỏ ăn cơln đã chớ.
Lan cười:
- Em có quên tụi nó đâu, ăn xong mua về cho mỗi đứa một cái bánh bao là êm ngay.
Sáu nhìn Lan tỏ vẻ biết ơn:
- Hèn gì tụi nhỏ nó thương mày hơn tao.
Lan nói đùa:
- Thì con tui mà.
Cả hai cùng cười vui vẻ. Bỗng một thanh niên vỗ vai Ba Thọt, cả ba cùng nhìn lên, Ba Thọt mừng rỡ:
- Thằng Chín, mày ra hồi nào?
- Bốn năm tháng rồi, đại ca trốn đâu mà cả làng đi kiếm hoài không thấy?
Ba Thọt cười ha hả, nhìn Sáu và Lan giới thiệu:
- Đây là Chín Chui người em kết nghĩa của anh. Còn đây là Sáu và Lan.
Cả ba người cùng cúi đầu chào nhau, Lan lên tiếng trước:
- Tên anh nghe lạ tai quá.
Chín Chui cười hềnh hệch:
- Tại anh em đặt, riết rồi quen đi, chớ cha mẹ tui đâu có biết tên tui là Chín Chui.
Ba Thọt hỏi:
- Thằng Tám Tù và thằng Sáu Sùi cùng ra một lượt với mày à?
- Không, tụi nó ra trước, nhưng chẳng đứa nào biết anh ở đâu. May mà tiền anh...
Chín Chui vừa nói tới đó thì ngưng ngay, đưa mắt nhìn Sáu và Lan. Ba Thọt cười:
- Không sao đâu, người nhà đó. Tao chẳng giấu chú mày làm gì, chi Ba mày đó.
Chín Chui nhướng mày hỏi:
- Chị nào là chị Ba?
Cả Sáu và Lan cùng mĩm cười, mặt đỏ bừng. Ba Thọt nói:
- Cả hai.
Chín Chui nhảy dựng lên, vừa đinh la lớn thì kịp lấy tay bit miệng lại, nói nho nhỏ:
- Đàn em phục đại ca sát đất, vậy mà mấy chỉ không... không...
Nói tới đây y ngập ngừng, nắm hai bàn tay lại đấm đấm vào nhau. Ba Thọt cười sằng sặc trỏ Lan:
- Không có cái chuyện đó đâu, chỉ có bà này lâu lâu...
Nói tới đây Ba Thọt cũng không nói nữa, lấy hai tay làm bộ như đang trói vật gì, rồi nắm tay lại như đang cầm con dao eứa một cái. Chín Chui nhảy dựng lên, lần
này thì nó la lớn:
- Chị Lan cứa hả?
Nhiều người ở bàn bên nhìn sang bàn Ba Thọt, nhưng mọi người vẫn tỉnh bơ. Ba Thọt cười ha hả:
- Đúng rồi, đúng rồi... Chị Lan mày hỗn danh là Lan Cứa đó em.
Chín Chut le lưỡi:
- Không ngờ nói đại mà trúng.
Lan đập mạnh vào lưng Ba Thọt:
- Cái anh quỉ này.
Ba Thọt vừa cười vừa né, chàng quay qua hỏi Chín Chui:
- Mày nói Tám Tù với Sáu Sùi làm sao?
- À, cả hai đứa ra trước em, nhưng cũng túng lắm.
May mà có tiền của anh gửi lão giám thị không thì em cũng bần lắm.
Ba Thọt gật gù:
- Tao mắc đi làm ăn nên phải lo liệu hết cho tụi mày, cứ tưởng là ít nhất tháng tới tụi mày mới được thả.
- Đâu có, tụi em thuộc thành phần tết nên được ân
xá. Mấy kỳ thay đổi chính phủ liên tiếp cũng đỡ, nếu không giờ này đâu thấy anh được.
- Mày đi đâu lang bang xuống đây.
- Tụi nó nói có lần thấy anh ở đây, nên tụi em mướn căn nhà ở Sở Gà cạnh xa lộ. Hy vọng luần quần khu này cũng có ngày gặp.
Ba Thọt gật gù:
- Ừa, Sở Gà qua đây thiệt tiện, vừa có thể ra xa lộ, vừa có thể ra Thị Nghè, nhưng mà khu đó trời mưa, đường đổ đất đỏ, trơn trượt khó đi lắm.
- Tụi em cũng biết vậy, nhưng ít tiền mà muốn tiện nên phải chịu.
- Bây giờ tụi mày sống làm sao?
- Bần lắm anh ơi, lâu lâu chôm được cái đổng, sống qua ngày. Mấy bữa nay đói dài dài, hôm nay may mà gặp anh, nếu không dám nhịn đói lắm.
Làm gì mà tệ dữ vậy?
- Không phải không có moi, nhưng không có anh, không đứa nào nhúc nhích được.
Ba Thọt chợt nghĩ ra là Chín Chui chưa ăn gì:
- Ý quên mất, mày gọi cái gì ăn đi chớ, đói lắm rồi phải không?
Chín Chui tươi ngay nét mặt, gọi liền:
- Ê, bồi, cho tao một tô hủ tíu mì đi, cà phê sữa nghe.
- Tao không ngờ tụi mày sống thảm đến vậy, sao không kiếm việc gì đàng hoàng mà làm ăn?
- Việc gì mà làm bây giờ anh Ba? Thời buổi này đâu có phải dễ dàng.
Bỗng Ba Thọt nảy ra một ý kiến, qưay sang hỏi Sáu và Lan:
- Ba đứa này là đàn em sống chết của anh, bây giờ chúng nó khổ, tụi em tính có thể để ehúng nó về nhà mình cho thêm chân thêm tay được không?
Lan ngập ngừng, nói mập mờ:
- Giúp đỡ em út là một điều tốt, nhưng công chuyện của anh, anh lo được không?
Ba Thọt chợt nhớ ra cái hầm đang đào qua nghĩa địa. Hắn nghĩ Lan có lý, vừa định nói thì Chín Chui đã cướp lời:
- Anh Ba à, chính tụi em cũng không muốn về ở chung với mấy anh chị đâu. Anh biết mà, tụi này quen tự do rồi. Không có gì miễn cưỡng được đâu.
Ba Thọt gật gừ:
- Như vậy cũng được, nhưng tao biết tụi mày kẹt.
- Kẹt thì có kẹt, nhưng không phải không có lôi thoát Sở dĩ tụi này cố tìm anh là vì eông việc làm ăn thôi Không có anh không êm.
- Chuyện gì vậy?
- Một chuyến hàng trị giá một triệu hai trăm ngàn đồng.
Ba Thọt nói thật mau:
- Thôi mày ăn đi, đừng nói nữa, để về nhà bàn, chỗ này không nên.
Ngó chừng Chín Chui đói lắm, nó không khách sáo nữa, ăn nhồm nhoàm, chẳng mấy chốc tô hủ tiếu mì cạn sạch, Chín Chui kêu thêm một đa dầu cháo quẩy, chấm cà phê sữa ăn luôn.
Bỗng cơn mưa từ đâu kéo đến đổ ập xuống, hạt mưa lưa thưa nhưng thật nặng hột. Mọi người đang đi ngoài đường chạy tứ tán tìm chỗ đụt mưa. Vài người chạy vô quán phở tiếu. Chín Chui nhìn ra ngoài cửa thấy Sáu Sùi và Tám Tù đứng lom khom ngoài mái hiên, nó la lớn:
- Tám, Tám ơi. Sáu ơi.
Có lẽ tiếng mưa rơi át mất tiếng gọi của Chín, nó bỏ ly cà phê sữa xuống, chạy ra cửa. Ba Thọt đã nhìn thấy mấy đứa ngoài mái hiên. Chúng nó ehạy vào chào Ba
Thọt thật nồng nhiệt:
- Trời ơi anh Ba. Tụi em kiếm anh mấy tháng rồi.
Lần này Ba Thọt gọi anh chạy bàn ngay trước khi nói với hai đứa mới tới:
- Tụi mày ăn gì gọi đi đã.
- Thằng Chín Chui cô hồn, mày gặp anh Ba rồi không biết đi kiếm tụi tao, ngồi đây đớp tỉnh bơ.
- Thôi ăn gì kêu đi đã.
- Hủ tiếu mì đi, cà phê đen nghe.
Tám Tù cũng nói:
- Tao cũng vậy luôn.
Sáu Sùi cười hớn hở, nhìn Ba Thọt:
- Anh Ba, lặn đâu mà sâu vậy? Gặp anh tưởng chết đi sống lại rồi đó.
Bỗng cả Sáu Sùi lẫn Tám Tù quay qua nhìn hai người đàn bà ngồi cùng bàn mà từ nãy tới giờ bận hỏi han Ba Thọt nên chưa để ý đến. Biết ý, Chín Chui nói ngay:
- Hai chi này là vợ anh Ba đó.
Rồi không đợi ai nói gì, nó chĩ từng người một giới thiệu:
- Đây là chi Sáu, còn đây là chị Lan Cứa.
Tự nhiên Lan được gán cho cái tên eủa giới anh chị, nàng bật cười hỏi:
- Còn hai chú tên gì?
- Dạ em là Tám Tù.
- Còn em là Sáu Sùi.
Thấy tụi nó vui vui, Lan hỏi tiếp:
- Tại sao người ta gọi mấy em là Tám Tù với Sáu Sùi.
Chưa ai kịp nói gì, Sáu Sùi trả lời ngay:
- Tại eái mặt em sần sùi quá, mà thứ sáu nên tụi nó gọi là Sáu Sùi. Còn thằng Tám, tụi này quen nó trong tù nên gọi luôn là Tám Tù. Chị biết tại sao tụi em gọi thằng Chín bằng Chín Chui không?
Lan mĩm cười lắc đầu. Sáu Sùi cười hì hì, nói:
- Có một lần nó mò con nhỏ ở kế nhà, vô tình ông già con nhỏ thức dậy, nó chui xuống gầm giường cả đêm, nên tụi này gọi nó là Chín Chui.
Mọi người cười thích thú với sự giới thiệu duyên dáng của Sáu Sùi, thằng nhỏ này ăn nói lưu loát kháe hẳn cái tên của nó:
- Còn tại sao người ta gọi chị là Lan Cứa?
Lan eười khúc khích chưa biết nói sao, Sáu Sùi hỏi tiếp:
- Bộ chị chơi dao con chó hả?
Cả Sáu và Ba Thọt cười sặc Bụa, Lan vừa cười vừa nói đùa:
- Không, chị chỉ khoái dao cạo râu thôi.
Tám Tù rùng mình:
- Ái chà, anh Ba tụi mình đụng thứ dữ rồi. Nhưng... nhưng... tại sao?
Ba Thọt hiểu ngay Sáu Sùi muốn nói gì, chàng đùa:
- Sáu với Lan Cứa là hai chị em kết nghla, nên không ai tách rời họ ra được, anh muốn lấy là phải lấy cả hai.
Sáu Sùi tưởng thật, nói:
- Anh Ba xâm mình.thiệt.
Mấy người lại đổ ra cười. Chờ cho hai đứa ăn xong, Ba Thọt hỏi:
- Có đứa nào ăn gì nữa không?
Cả ba đứa cùng xoa bụng, lắc đầu. Chúng nó có vẻ hả hê lắm. Lan đoán tụi này chừng 16 hoặc 17 là cùng. Chưa có đứa nào tới tuổi đi lính cả, không hiểu tại sao tụi nó lại có thể là anh em sinh tử với Ba Thọt được. Cơn mưa đổ xuống thật mau mà tan đi cũng thật lẹ. Ba Thọt tính tiền rồi bảo mấy đứa em út:
- Tụi mày theo anh về nhà cho biết, rồi mình bàn chuyện.
- Anh có mối hả?
Không phải, thằng Chín Chui nói.
- À cũng vì vụ này mà tụi em đổ đi kiếm anh còn hơn cái gì nữa.
- Được rồi, về nhà hãy nói.
Mọi người kéo nhau ra về, chỉ vài chục thước là tới nhà vì Lan dắt cả đám đi eon đường tắt đằng sau bót cảnh sát Thi Nghè. Vừa về tới cửa, Lan la lên:
- Trời đất ơi, quên mua bánh cho con tui rồi.
Sáu lật đật nói:
- Thôi mày về lo bàn ghế, nước nôi cho mấy chú đi, tao trở ra chợ mua bánh cho tụi nó được rồi.
Vừa nói, Sáu vừa trở lộn lại ngay. Lan mở cửa vô nhà, kéo ghế cho mấy đứa em út của Ba Thọt ngồi. Nàng cẩn thận đóng eửa lại vì biết là tụi này đang dự tính trộm cướp gì đây Lan làm bộ ra nhà sau để tụi nó tự nhiên, nhưng nàng cốý ở lại nghe lóm. Tiếng Chín Chui thì thào:
- Anh Ba à, tại có vụ này nên tụi em tìm kiếm anh khắp nơi.
- Thì thủng thẳng nói đi.
- Phải rồi, tụi em quen được một thằng thư ký của một đồn điền cao su, nó nói tháng nào cũng vào ngày 29 là ông chủ đi tới ngân hàng lãnh tiền về phát lương. Ông ta đi về Sàigòn bằng chiếc xe Jeep với anh tài xế và hai công nhân nữa, tụi nó chỉ có một cây súng sáu. Mỗi lần lãnh một triệu hai trăm ngàn đồng về Biên Hòa bằng đường xa lộ. Tụi em đã dò hỏi kỹ càng rồi. Thằng đưa tin muốn 200000 đồng thôi, còn anh em mình có chắn một triệu. Nếu đồng ý, nó sẽ cho biết rõ giờ giấc, số xe, mình có thể làm cú này ngon ơ.
- Mày quen thằng này ở đâu.
- Tiệm hút Bảy Xá Ly.
- Thằng đó cũng đệ tử Phù Dung à?
- Dạ, nó hút đậm lắm.
- Mày quen nó lâu chưa?
- Dạ, cũng hơn bốn tháng rồi.
Ba Thọt gật gù:
- Ừa, như vậy có thẩ làm được, vậy sao tụi bay không đánh?
- Nó có súng, tụi em lấy gì đánh? Đâu eó phải giật đổng chạy đâu.
Với lại nó đi xe hơi, nềú mình đánh thì phải đánh ở khúc vắng, như xa lộ hoặc chờ nó tới vườn cao su. Như vậy mình cũng phải có xe hơi. Còn như dùng xe Honda cũng khó ăn lắm. Bởi vậy tụi em nghĩ tới anh. Súng có thể xoay được, nhưng xe hơi thì ehịu. Anh biết lái xe, hơn nữa, anh lại có chìa khóa giả. Bởi vậy có anh là ăn chắc rồi. Mình thổi đại một chiếc xe nào đó là xong ngay.
Ba Thọt nghe Chín Chui nói có lý, đồng ý ngay:
- Nếu vậy thì xong rồi. Hôm nay là 25, vậy là còn bốn bữa nữa. Chúng mày về nói với thằng đó đi, 29 này tụi mình đánh cái vố này. Tao sẽ lo xe, và lái, còn chúng mày tìm súng. ít nhất cũng phải có 3 cây.
- Anh yên trí đi, 3 cây chớ 30 cây em cũng mượn được. Nhưng mà phải chi ít đia.
- Được rồi.
Vừa nói Ba Thọt vừa mở tủ lấy ra mười ngàn đồng trao cho Chín Chui:
- Bây nhiêu đủ không?
Thấy tiền, cả ba đứa cùng mừng quýnh, mắt chúng sáng lên:
Mấy sấp là quá đủ rồi, còn dư em sẽ trả lại anh. Ngày mai là có rồi.
- Khỏi cần, có dư tụi mày giữ lấy xài. Bây giờ về đi, đừng tới đây thường, sợ người ta để ý, vì tụi mày có nhiều án quá rồi. Đưa tao cái địa chĩ của tụi mày, tao sẽ
tới đó Lan đứng sát vô bức tường nên nàng nghe thấy hết.
Khi thấy tụi này lục đục ra về, nàng nhanh chân chạy ra nhà sau leo lên lầu. Lan làm bộ mở cửa nhìn sang nghĩa đia. Bỗng nàng giật mình vì thấy có 3 đứa đang hì hục đào ngôi cổ mộ bữa trước. Tụi này đóng mấy tấm ván ép che phía ngoài nên không ai để ý. Chúng làm như đang sửa chữa ngôi mộ, nhưng kỳ thực là đào xuống. Có lẽ đào cũng tới ngang bụng rồi. Lan đang quan sát thì Ba Thọt leo lên, chàng muốn Um xem Lan ở đâu vì chàng không muốn eho nàng biết vụ ăn hàng sắp tới. Thấy Lan ở trên lầu nhìn qua nghĩa địa, Ba Thọt yên tâm, hỏi:
- Em đang làm gì đó?
Lan quay lại để tay lên miệng ra dấu cho Ba Thọt đừng làm ồn, rồi ehỉ tay qua nghĩa địa. Ba Thọt rón rén leo lên ngồi cạnh Lan, nhìn theo tay nàng trỏ, thấy ngay mấy đứa đang hì hục đào. Hắn tức tối:
- Tụi này chơi cha ta.
Lan thì thào:
- Bây giờ phải làm sao?
Giọng Ba Thọt đanh lại:
- Bằng mọi giá phải cản chúng nó.
Vừa nói Ba Thọt vừa leo xuống lầu ngay. Lan lật đật đi theo:
- Anh Ba, anh định làm gì?
Ba Thọt dừng lại giữa cầu thang, dặn Lan:
- Đêm nay có thể anh không về, bảo con Sáu yên tâm. Nếu nửa đêm có nghe ồn ào, tụi em cũng đừng ló đầu ra ngoài. Tuy nhiên, tất cả cửa nẻo tối nay đừng cài
then phía trong, có thể tụi anh về cấp kỳ nên không có thì giờ gọi cửa. Em phải nhớ không được quên. Phen này sanh tử đó.
Giọng Lan run run:
- Dạ em nhớ rồi.
Ba Thọt vừa tụt xuống mấy bướe nữa, lại dừng lại dặn thêm:
- Em cũng đóng cửa sổ đó lại, đừng dòm tụi nó nữa, nếu không nguy hiểm đó.
Lan gật đầu hiểu ý Ba Thọt, nàng xuống thang đưa Ba Thọt ra ngoài rồi đóng cửa lại.
Mấy phút sau, Sáu về. Không thấy ai ở nhà, Sáu đi ra nhà sau, vừa lúc Lan đi lên. Sáu chưa kịp nói gì, Lan đã nắm tay nàng lôi tuột ra nhà sau, kéo lên lầu. Sáu lấy
làm lạ hỏi:
- Mày làm cái gì vậy?
- Đừng có la, lên đây coi sẽ rõ.
Lên tới lầu, Lan đẩy nhẹ cửa sổ, mở he hé chỉ đủ cho hai người nhìn qua nghĩa địa, Sáu thấy ba người đang lúi húi đào:
- Tụi nó đào ngôi cổ mộ hả?
- Chớ còn cái gì nữa.
Nếu vậy chết tụi mình rồi, anh Ba hay chưa?
- Rồi, em chỉ cho ảnh coi, ảnh bảo tụi mình đóng cửa ở trong nhà, có thể khuya ảnh mới về
- Ảnh định làm gì?
- Ảnh nói, bằng mọi giá phải cản tụi này lại. Em nghi quá, sợ lại có đổ máu thôi.
- Không tới nỗi đó đâu.
Chị không nhớ, anh Ba giết thằng cha gác nghĩa địa cũ hả? Em sợ chuyện này lại tái diễn.
- Thằng cha gác nghĩa địa trước khác, y chĩ có một mình, còn tụi này cả đám, sợ ảnh không dám làm đâu.
- Chị quên rồi, còn tụi thàng Chín Chui, Tám Tù và Sáu Sùi để làm gì?
- Ờ héng, tụi này toàn dân chơi thứ dữ. Nếu vậy đêm nay nhất định có chuyện rồi.
- Chị coi kìa, chúng nó có cái máy gì.
- A, máy bơm nước. Tụi này làm ăn công khai ta.
- Phải rồi, có vầy chúng mới đào được vì trời mưa nước đọng lại nhiều lắm, làm sao mà đào khơi khơi được.
Bỗng Lan hoảng hốt kêu lên:
- Thôi chết rồi chị Sáu ơi.
- Chuyện gì vậy?
- Tối nay thế nào tụi này cũng bi giết. Cảnh sát phải điều tra và sẽ mở cuộc hành quân chung quanh đây là cái chắc rồi. Nếu họ xét nhà mình tìm ra cái hầm đang đào là chết cả lũ.