Điệp Vụ Môi Hồng chap 06

Trong bóng đêm chẳng ai nhìn thấy ai vì trước khi chui vô mền, Ba Thọt đã thổi tắt ngọn đèn. Giọng Sáu tru tréo:
- Anh Ba, anh Ba đừng có giỡn vậy mà, cột tay người ta đau muốn chết nè.
- Không có chết đâu, để anh ehơi cái trò này hay lắm.
- Cái con qủi Lan, mày lấy dây cho ảnh trói tao đau muốn chết nè.
Lan cười khúc khích:
- Tại lúc nãy bà nói sức voi mà sợ mà.
- Ừa, chút xíu nữa tao cởi được trói ra, mày chết với tao.
- Đừng có sợ Lan ơi, anh với em vẫn là đồng minh mà.
Lan đốc Ba Thọt:
- Đúng rồi, anh có cần em phụ trói luôn hai chân bả dạng ra không?

Ba Thọt cười thật dâm đãng:
- Đúng rồi, đúng rồi, để anh kéo cái dây cột tay vô cầu thang đã, rồi mình trói luôn chân nó lại.
Sáu thở ề ồ:
- Anh Ba, anh Ba, đừng có chơi như vậy mà. Con quĩ Lan mày... mày... mày trói tao thiệt hả?
- Thì tôi là đồng minh với anh Ba mà.
Ba Thọt hưởng ứng ngay, hỏi Lan:
- Đúng rồi đó. Anh cũng cột xong cái chân này rồi, bên đó em cột rồi chưa?
Lan cười hì hì:
- Xong rồi, bây giờ anh làm cái gì?
- Anh chia cho em một nửa, em lấy nửa trên hay dưới, đồng minh mà.
Cho anh chọn trước, chiu không?
- Chắc chắn là anh lấy phần dưới rồi.
- Được rồi, tối nay cấm không được lạng quạng lên trên này đó nghe.
Mình lấy ranh giới ở đâu?
- Ở bụng đi.
- Xong rồi.

Bỗng Sáu cười hành hạch, vừa cười, vừa la nho nhỏ:
- Đồ quỉ anh Ba, đừng mà, làm người ta nhột muốn chết nè. Tức quá đi... anh Ba.
Lan lấy tay bợ mặt Sáu nói đùa:
- Bây giờ trở đi phần này của tui, cưng phải nói chuyện với tui mới công bằng. Còn phần dưới đó cưng muốn làm gì thì làm.
- Tao không chịu đâu, mày chơi ác quá.
- Không có chơi ác đâu, chơi mê ly đó mà.
Vừa nói Lan vừa rà tay lên nghe Sáu, nàng thấy Sáu co người lại, có lẽ đây là lần đầu tiên eả Sáu lẫn nàng cùng có những cảm giác khác lạ.
- Lan... Lan... a... a... mày làm thiệt sao... Lan...
- Không có làm thiệt đâu, làm giả đó.
- Cái con này hôm nay kỳ cục quá, tụi mình đàn bà với nhau mà.
Lan nửa đùa nửa thực:
- Hôm nay tui làm chồng, cưng làm vợ chiu không?
Sáu dẫy nẩy lên:
- Chịu cái gì kỳ cục vậy?
- Không chịu cũng không được.

Vừa nói Lan vừa làm tới, tự nhiên nàng thấy trò này làm cho nàng hết sợ âm mưu của Ba Thọt. Sáu dẫy dụa la lối một hồi thấy không có hiệu qưả gì, đành nằm im thở ồ ồ. Cả Lan lẫn Ba Thọt làm cho nàng cuống lên, không biết phải làm gì nữa....

Bỗng Sáu nghĩ ra một kế, liền năn nỉ Lan:
- Lan à, bây giờ tao chiu nghe lời mày, nhưng mà mày phải tháo tay tao ra.
- Ý như vậy đâu có được, tui tháo tay cho bà, bà làm tùm lum rồi sao?
Sáu cam đoan:
- Nhất định tao không làm gì đâu.
Lan giao hẹn:
- Được rồi tui tháo tay cho bà xong, tui nói gì bà phải nghe lời tui, chịu không?
Thì tao nói nhất định rồi mà.
Ba Thọt ở dưới nghe Lan và Sáu điều đình, phản đối liền:
- Ý, đâu có được, em tháo tay cho nó là phản bội dồng minh rồi.
Lan cãi:
- Em đâu có phản bội, mình đã giao mỗi đứa một nửa rồi, phần anh, anh làm, phần em, em làm. Không có đứa nào đụng chạm tới nhau mà.
Ba Thọt đuối lý nói xuôi:
- Thôi đượe, lúc nào anh lên trên đó thì anh lại trói nó lại.
- Đúng rồi, phần ai nấy lo mà.
Sáu thêm vô:
- Đúng rồi, phần ai nấy lo, mày cởi trói tay cho tao đi, máu đọng lại đau quá trời hè.
- Được rồi, nhưng mà nghe lời tui phải không?
- Nghe mà, cởi trói ra đi.
- Khoan đã để tui thử coi bà có nghe lời không đã.
- Mày thử làm sao?
- Bây giờ bà kêu meo meo đi.
- Kêu meo meo làm chi vậy?
- Đó thấy chưa, bà đâu có chịu nghe lời tui.
- Được rồi, con quỉ cái, meo... meo...
- Kêu lớn chút nữa coi, không được nói gì hết.
- Meo... meo...
- Bây giờ bà nói cưng ơi cưng.
- Nói gì kỳ cục vậy?
- Đó thấy chưa, bà đâu có nghe lời tui.
- Được rồi, tao nói, cưng ơi cưng.
- Tui đã bảo bà rồi mà, bà chỉ được nói cái gì tui bảo bà nói thôi.
- Được rồi tao nghe mày.
- Vậy bà nói đi, cưng ơi cưng, em thương cưng qúa.
Sáu ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Cưng ơi cưng, em thương cưng quá.
Hôn em một cái đi.
- Hôn em một cái đi.
Sáu vừa nói xong, Lan chồm tới hôn cái chụt vào miệng Sáu, Sáu la lên liền:
Mày làm cái gì vậy?
- Thì bà bảo tui hôn bà mà.
- Con quĩ cái, thôi được rồi, cởi dây cho tao đi.
- Bà nhớ nghe, bà vẫn eòn phải nghe lời tui đó.
- Được rồi, tao nghe lời mày.
- Bây giờ tui cởi trói cho bà, bà phải ôm tui chịu không?
- Chịu, cái con này nó khùng rồi.
Lan lần mò cởi trói cho Sáu, có lẽ Ba Thọt trói chặt quá làm tay Sáu đau thực tình.
- Cái thằng hà bá nó trói tao đau quá rồi.
- Bây giờ bà ôm tui đi chớ.
Sáu phì cười vì con bạn cứng đầu, nàng vòng tay ôm lấy Lan, eon nhỏ khoái qưá cười khúc khích:
- Đó, như vậy có phải dễ thương không.
Sáu vừa buồn cười, vừa tức vì tự nhiên mình phải nghe lời nó. Bỗng Lan ghé miệng vào tai Sáu nói thực nhỏ:
- Chị Sáu à, nếu có nghe em nói gì lạ cũng làm bộ nằm im nghe, đừng có nói lớn, anh Ba Thọt nghe được là cả hai đứa mình chết liền đó.

Lúc đầu Sáu còn tưởng Lan lại giở trò gì, nhưng sau thấy Lan eó vẻ nói thực, chứ không phải nói chơi nữa, nàng cũng trả lời nho nhỏ:
- Cái gì đó Lan, mày có đang giỡn nữa không đó?
- Chị Sáu ơi, không phải giỡn nữa đâu. Lúc nãy là em đóng kịch đó, chị có nghe em nói không?
- Nghe, mày nói đi. Liệu ảnh có nghe tiếng không?
- Không nghe đâu, chị ghé tai sát vô miệng em là được rồi.
- Được rồi, cái gì đó?
- Anh Ba Thọt ảnh tính giết chi em mình.
Sáu giật nẩy mình, chân tay lạnh toát. Nàng run run hỏi:
- Mày nói thiệt không?
- Trời đất, chuyện đó mà nói chơi à?
- Sao mày biết?
Để em kể chị nghe.
- Sáu nôn nóng giục:
- Nói đi.
Ba Thọt chính là người giết chết thàng gác nghĩa địa. Họ một tụi với nhau.
Cùng một tụi sao lại giết nhau?
- Vì tiền thôi.
Sao mày biết?
- Bây giờ chị đừng hỏi nưa để em kể hết cho chị nghe, nhưng mà khi nghe xong hai đứa mình vẫn phải đóng kịch như trước để nó đừng nghi, nghe chưa?
- Nghe rồi, mày nói đi.

Lan từ từ kể lại những lời Song nói với nàng. Tuy nhiên, nàng giấu nhẹm việe hớ hênh của mình đi tìm Dung. Lan cũng không quên thêm mắm thêm muối, cố làm cho cho Sáu phải tin mình ngay, hơn thế nữa, Lan còn thêm thắt những Unh tiết tưởng tượng để tạo nên một Ba Thọt nham hiểm, ghê gớm hơn thực tế nhiều. Ngoài trời mưa vẫn lớn, gió lại ập tới từng cơn tạo thành những âm thanh ầm ĩ sầm sập. Bởi vậy Sáu và Lan thủ thỉ với nhau cả giờ mà Ba Thọt chẳng biết gì. Hắn vẫn nằm gác đầu lên đùi Sáu nghịch ngợln như đứa trẻ đùa với món đồ chơi ưng ý. Lúc đầu Ba Thọt còn để ý tới lời nói qưa lại của hai người đàn bà sống chung với mình, sau Lan bắt Sáu ôm lấy nàng thì Ba Thọt không còn nghe thấy họ nói gì nữa, chàng lại tưởng Lan bắt Sáu ôm để nàng ngử, chứ đâu có biết cả hai đang bàn bạc âm mưu đôl phó với mình. Khi nghe Lan nói xong, Sáu lạnh người, nàng không ngờ mình rước cọp vô nhà. Nếu Lan mà không quen được đám an ninh này thì kể như chết chắc rồi, Sáu thầm tạ ơn trời phật giúp nàng.
Bây giờ chị tính sao?
- Hay là tụi mình trốn đi?
- Đừng có làm tầm bậy, anh Song đã dặn em sáng mai gặp ảnh để ảnh chỉ kế hoạch đối phó. Nhưng mà hình như ảnh không tin chị, có lẽ ảnh tưởng chị theo
phe Ba Thọt.
Sáu dẫy nẩy lên:
- Nói tầm bậy nè, tao có hơn gì mày đâu?
Lan cố trấn tĩnh Sáu:
- Chị đừng lo, ngày mai em sẽ đem chi tới gặp anh Song, tụi mình nói hết, có gì đâu mà sợ, nếu không nói trước để đến lúc vỡ lở ra, tụi mình chết trước.
Sáu nghe có lý, hơi yên tâm:
- Phải rồi, ngày mai mày cho tao gặp ảnh đi, để tao nói tao đâu có biết nó.
- Nhất đinh là phải thế rồi, chị em mình hồi nào tới giờ, cơln cháo có nhau, đâu có bỏ nhau được.

Sáu cảm động thực sự khi nghe Lan nói như vậy. Nàng ôm ghì lấy Lan hôn lên môi Lan mà nước mắt ứa ra.
- Lan ơi, đừng đi lấy chồng, tụi mình sống với nhau hoài nghe. Lan cũng cảm được nỗi lòng của Sáu trong lúc hoạn nạn này. Chính nàng cũng đang cần một người bạn tri kỷ, chẳng cần phải là nam hay nữ. Nàng ôm chặt lấy Sáu Một lúe sau Lan cười lớn:
- Được rồi, tui bằng lòng nhưng bà phải làm vợ tui vĩnh viễn. Sáu hiểu ý Lan muốn nói gì, nàng đang chơi trò thật mà giả, giả mà thật để che mắt Ba Thọt. Sáu cười khúc khích:
- Được, tao cho mày làm chồng đó.
Bỗng nghe đượe hai nàng lại nói chuyện với nhau và đang phân ngôi thứ, Ba Thọt nhoài mình lên hỏi:
- Còn anh thì sao?
Sáu nói liền:
- Tôi thua cuộc nên đã nhận con Lan làm chồng rồi, bây giờ mọi sự tùy nó.
Lan cười hì hì:
- Đúng rồi, bây giờ ai đụng tới vợ tui là không có được đó nghe.
Ba Thọt ấp úng:
- Nếu vậy thì chết tui rồi, Lan à, em với anh là đồng minh mà, đâu eó chơi như vậy được?
- Thì tụi mình là đồng minh nên em mới chia cho anh một nửa, lại cho anh ehọn trước rồi còn kêu ca gì nữa.
Ba Thọt cười hì hì, chồm tới đè Lan xuống:
- Nếu vậy thì xé hiệp ước, anh phải tấn công đồng minh, tối nay cho em chết luôn.
Lan kêu ré lên, Ba Thọt đã nằm trên mình nàng cười sằng sặc. Hơi thở nóng hổi của ehàng phà lên mặt nàng làm Lan rùng mình, nhưng không hiểu sao nàng vẫn vòng tay níu lấy lưng Ba Thọt ghì thật chặt....

Hơn tháng nay, dân buôn lầu trong thương cảng náo loạn. Mọi hoạt động gần như tê liệt hẳn. Cảnh Sát Thương Cảng ở trong tình trạng khẩn trương và báo động toàn diện. Trên giòng sông Sàigòn vùng Thương Cảng, nhiều khuôn mặt lạ xuất hiện, những ca-nô cảnh sát tuần tiễu không còn đi một chiếc nữa, họ chạy một cặp cách khoảng nhau vài chục thước. Lần đầu tiên : những tiểu đỉnh của Hải Quân chạy lên chạy xuống trong khu vực này cả ngày đêm. Tuy nhiên, những chiếc tiểu đỉnh có vẻ như đi dạo mát chứ không phải ứng chiến hay tuần tiểu, người ta nhìn thấy những anh thủy thủ ngồi trên tiểu đỉnh ăn cơln hoặc đánh đàn ca hát với nhau vui vẻ lắm. Có lẽ cấp chỉ huy đặt họ không đúng chỗ chăng? Nơi này bình yên quá? Trong Thương Cảng lại càng nhộn nhiP hơn bởi một đại đội cảnh sát dã chiến được tăng phái bảo vệ Thương Cảng. Nơi đây trở thành chiến trường khôi hài nhất trong lich sử Thương Cảng từ trước tới nay?

Vô tình Song cũng được biệt phái tới Thương Cảng để tăng cường cho lực lượng An Ninh ở đây. Hôm chàng nhận được sự vụ lệnh, Song buồn cười muốn chết, nhưng chàng cố nhịn. Ông xếp chàng dành một cuộc họp đặc biệt cho những nhân viên tăng phái cho Thương Cảng. Quả thực Nga và Tâm đã làm náo loạn cái Thương Cảng của hòn ngọc viễn đông này. Hôm đó, đúng theo kế hoạch của Song, Nga và Tâm làm một vụ ăn hàng chớp nhoáng, mọi sự êm đẹp ngoài ý muốn, ehỉ xét vài ghe mà chiếc ghe lớn của Nga đã đầy ắp hàng hóa, nàng chẳng biết đó là những thứ gì, thùng nặng có, thùng nhẹ có, to có, nhỏ có. Hai chị em bàn với nhau tăng tốc độ đi cho lẹ để về cho sớm. Ngay lúc đó, tự nhiên có một chiếc ghe lao tới chặn ca-nô nàng lại. Cực chắng đã, Nga phải để nó cặp vì ghe đó đã nhờ tới bất ngờ chặn đường ca-nô của nàng. Tâm nhảy qua chiếc ghe đó, thằng trên ghe biết không phải người quen, y móc súng ra uy hiếp Tâm, Nga nổ súng liền, nàng xử dụng cây K50 thật thành thạo, phát đầu tiên đã trúng ngay bàn tay cầm súng của y cây súng văng xuống sông. Hai phát sau, Nga chỉ muốn dọa nên đạn bay eắm vào ghe làm y hoảng hết nhảy đại xuống sông. Lúc ấy Tâm thấy một gói đồ không lớn lắm, tiện tay xách luôn nhảy về ghe của mình. May mà lúc xảy ra vụ nổ súng cũng gần con rạch phải bỏ ca-nô để trở về nên không có gì trở ngại nữa.

Tuy nhiên hai viên đạn cắm vô ehiếc ghe đó là nguyên nhân nổ lớll tại Thương Cảng. Chuyên viên về vũ khí đã báo cáo ngay đó là đạn K50, vũ khí của VC, và đương nhiên Tâm và Nga được báo cáo là đặe công VC đang thi hành công táe, bắt cóc nhân viên cảnh sát, lấy ca-nô để phá hoại, bi Phát giác. Thực ra, anh chàng bi Nga bắn là nhân viên an ninh chìm, hôm đó nhận chở một gói hàng lậu cho một người trên tàu buôn, thấy ca-nô của Nga lại tưởng là bồ nhà nên y định cặp lại đưa ít tiền lẻ xài chơi, ai ngờ vô tình y phát giác ra Tâm và Nga là nhân viên giả Nhưng báo eáo lại khác, có nhiều chi tiết thật lý thú để phần dề nghị tưởhg thưửng Anh Dũng Bội Tinh cho nhân viên hữu eông. Hôm sau Song mở gói đồ ra mới hay là một bịch á phiện hơn lO Kg. Chớp được món tiền lớn Song mua cho gia dình Nga căn nhà nằm ven sông bên Thủ Thiêm, đối diện ngay với kho 5 và một chiếc ghe mới tinh có lót thiếc ở đáy ghe. Nga và Tâm nghiễm nhiên trở thành lái đò, chở khách từ cột cờ Thủ Ngữ qua Thủ Thiêm hoặc chở khách từ thương thuyền đậu ở các phao qua Sàigòn. Nghề này nhàn nhã và kiếm tiền nhiều gấp mười lần hàng bánh cuốn của gia đình Nga hồi đó tại xóm lao động.

Tâm đã đi đi lại lại tự do vì Song lo được giấy miễn dịch vĩnh viễn cho nó, lý do thựe dễ dàng: gia đình một con trai duy nhất và bố bị bất lực vĩnh viễn.

Bà Ba tự nhiên có nhà mới thoải mái, không phải đi làm nữa, Nga đã lo đủ mọi trang trải trong gia đình và nhất là Tâm không còn phải trốn tránh như hồi đó, điều mà bà lo nhất trong đời. Bây giờ hàng ngày bà nấu cơm cho chồng con, những lúc rảnh rỗi ngồi nhà sau may vá nhìn ra sông, ngắm cảnh sinh hoạt của những thương thuyền bốc rỡ hàng ngay ngang nhà bà, thật không còn gì sung sướng hơn. Chẳng bao giờ bà mơ được như ngày hôm nay.

Còn Tâm thì khỏi phải nói, một bầu trời tự do trải thảm dưới chân. Nắm cái giấy miễn dich như là một liều thuốc trường sinh bất tử, lại thêm thẻ mật báo viên của An Ninh thì dưới gầm trời này ngoài Song ra, Tâm còn sợ ai? Ngày ngày ngồi trước mũi thuyền, phụ với chị Nga đưa kháeh trên sông Sàigòn, Tâm thấy cuộe đời đẹp chưa từng thấy. Tâm bắt đầu lân la, làm quen với những cô gái cùng trang lứa ven sông. Chẳng những Nga không ngăn cấm mà còn khuyến khích Tâm trong việc này nữa. Bởi vì cả hai chị em bây giờ cùng là mật báo viên của An Ninh trong màn lưới phản tình báo của Song, việc quen biết những người làm ăn trên giòng sông này là nhiệm vụ của chi em nàng. Tâm lại càng được trớn hẹn hò thả dàn. Bà Ba cũng biết vậy, bà hằng cầu xin ơn trên cho Tâm gặp được người vừa ý, lấy làm vợ để bà có cháu nội bồng. Cũng vì thế, Tâm đi chơi ngày đêm. Nhưng trong tất cả đám bè bạn của Tâm, ehl có mỗi mình con Tám Hý là Tâm khoái nhất. Mọi người gọi nó là Tám Hý, không biết có phải vì hai mắt nó hi hí hay là nó là con người hay trào lộng. Bố Tám Hý người Tiều, mẹ Việt, nhà thật nghèo, chi em Tám Hý đưa đò kiếm tiền sinh sống. Vì nghèo nên Tám Hý phải chèo đò chứ chưa có tiền mua ghe máy như những người khác, cái máy đuôi tôm là một ước mơ của Tám Hý từ lâu. Nó thưừng nghĩ, nếu mai này lấy chồng, thế nào cũng phải kiếm thằng nào có tiền mua cho mình một cái máy đuôi tôm mới ưng! Biết được mộng ước của Tám Hý, Tâm đang cố tìm cách nào kiếm tiền mua cho được một máy ghe đuôi tôm, Tâm nhớ hôm tung hoành với chi Nga thật dễ dàng, không đầy nửa tiếng đồng hồ mà tậu được cả nhà lẫn ghe, chưa nói tới tiền lo giấy tờ eho mình. ý nghĩ phải làm một chuyến nữa để kiếm tiền cưới vợ làm Tâm phấn khởi. Tuy nhiên, không thể nào làm một mình được, hơn nữa, súng chi Nga giữ hết và nhà cửa và phương tiện để ăn hàng lấy đâu ra? Còn như nếu hỏi Nga, Tâm chắc chắn là Nga không bằng lòng rồi, vì Tâm biết Nga là một người bảo thủ không chịu được, nếu vừa rồi không có Song xếp đặt, chẳng bao giờ Nga nghĩ tới những chuyện liều lĩnh như thế này. Tính đi tính lại, có lẽ ehỉ còn cách bàn ngay với Tám Hý, nó là một con nhỏ chịu chơi có hạng, nhưng để lộ chuyện gia đình ra, ehắc chắn chết hết. Hay là hỏi Song xoay sở cho mình một chiếc ghe đuôi tôm không biết có được không?

Tính đi, nghĩ lại cũng chẳng êm, vì Song vừa giúp đỡ gia đình mình như vậy, bây giờ đòi hỏi thêm. nứa chắc chắn là không ổn rồi, lạng quạng chị Nga nổi cơn lên, còn khổ nữa. Nếu thế ehỉ còn eách làm một mình, nhưng sẽ tìm cách kéo eon Tám Hý vào có thể có hai cái lợi. Thứ nhất là có tiền cho nó mưa máy, thứ hai là khi nó đã ở trong cuộe rồi, kể như Tám Hý nằm trong tay mình. Nếu nó có ý phản bội, Tâm thí nó liền.

Ý tưởng kiếm số tiền lớn này làm Tâm càng chú tâm vô Thương Cảng nhiều, nhất là giới trộm cắp, chỉ có giới này mới kiếm tiền không cần vốn thôi, còn như buôn lậu cũng phải có ti~n. Hôm trước, chị em Tâm có chở một ông cai phu ra phao, ông này nói: nếu Tâm muốn làm việc ông ta có thể giúp đỡ nó, xin cho Tâm vào làm một hãng bốc rỡ, làm điểm hóa viên. Tâm bằng lòng ngay, vì nó nghĩ rằng nếu muốn làm ăn trong Thương Cảng, nhất định phải làm việc thực thụ trên tầu mới có cơ hội. Nếu khi có hàng rồi, con Tám Hý có thể giúp nó chuyển đi dễ dàng, như thế thật tiện lợi, lại không nguy hiểm như lần ăn hàng Tâm làm với Nga. Tâm đem việc làm điểm hóa viên bàn với Song, Song mừng lắm, vì làm như vậy vừa có tiền, vừa hoạt động Unh báo một cách hữu hiệu hơn. Điều này eũng làm Tâm phấn khởi thêm vì được Song đồng ý và hỗ trợ, nhất đinh Tâm sẽ làm được tất cả những gì mà nó muốn một cách không khó khăn mấy. Tôi nay anh Song lại cho Tâm mượn xe Honda chở Tám Hý đi coi hát, thật là thú vi. Chị Nga vừa chở anh Song về nhà, Tám Hý cột ghe sát bên trong gầm cầu công viên cột cờ Thủ Ngữ'. Nó gửi con nhỏ Hai Trố bán hột vịt lộn coi chừng giùm. Leo lên xe ngồi đằng sau Tâm, Tám Hý nói:
Đi từ từ nghe anh, đụng một cái là hui nhị tì đó.
Tâm cười hì hì:
- Ý em đừng có trù ẻo chớ. Xe của anh Song nhưng anh lấy đi hoài, đừng có lo.
- Em nói vậy thôi, chớ leo lên xe là em giao cả mạng em cho anh rồi còn gì.
Em có chắe không?
- Chắe như bắp mà.
Em nói vậy thì anh yên trí rồi.
- Ê ê.. yên trí cái gì đó?
- Thì em mới nói giao cả mạng em cho anh mà.
- Tại sao em giao cả mạng em cho anh mà anh lại yên trí là nghĩa gì?
- Thì... thì... em tin anh, mà tin tưởng ở anh tới tánh mạng, cuộe sống em còn giao há gì tình yêu phải không? Tám Hý đập vô lưng Tâm thùm thụp, la um sùm:
- Còn lâu à nhe, đừng có nghèo mà ham. Tánh mạng là tánh mạng, tình yêu là tình yêu. Anh mà lộn xộn thì coi chừng đó.
- Anh không có đâu mà.
- Anh không có cái gì?
- Anh đâu có lộn xộn gì đâu?
- Coi anh vậy chớ cũng nhát glm héng?
Tâm chộp ngay câu nói của Tám Hý:
- Đó thấy không, em cũng biết anh nhát gan mà, Tám Hý cười khúc khíeh:
- Thôi cám ơn anh đi, mới quen người ta cố mấy bữa mà đòi chở đi coi hát rồi còn nói nhát gan.
Tâm tán tỉnh:
- Thú thiệt với em, lúe mời em, anh run muốn chết. Từ hồi nhỏ tới giờ, có biết cái vụ đi ehơi với gái đâu.
Tám Hý khoái trí, làm bộ ngây thơ:
- Thiệt không đó, mấy ông bây giờ có tin được không đó?
- Thiệt em không tin đẩ anh thề xe cán.
Tám Hý la lên:
- Ê ê đừng có thề ẩu nghe, anh đang chở người ta đó, xe cán cho chết cả hai hả?
Tâm cười hì hì:
- Thì anh muốn em tin mà.

Tám Hý lại cười khúc khích, không nói gì nữa, trong bụng thật vui. Mới quên Tâm có hơn hai tuần lễ, tự nhiên nó thấy có thật nhiều cảm tình với anh chàng này. Từ trước tới giờ, nó chĩ quen những anh chàng lính Hải Quân nham nhở hoặc những anh chàng đui què, gẫy gọng, còn những người trẻ tuổi như Tâm không phải đi lính, quả thực nó ehưa biết một ai. Tám nghĩ chắc chắn nó rất khó lấy chồng vì nó eó thành kiến với những người mặc quân phục. Lý do bạn bè nó lấy chồng lính, đứa thì lủi thủi ở nhà, đứa thì thành góa phụ sớm. Nhưng khổ nỗi, kiếm người ehồng không phải đi lính trong thời buổi chiến tranh này đâu phải dễ. Bởi vảy, khi gặp Tâm, Tám mừng như mở eờ trong bụng. Tám cố ý tìm hiểu tính Unh, gia thế Tâm. Nó ví Tâm như ông hoàng trong mộng. Nhất là mới đây Tâm lại vào làm việc cho một hãng bốc rỡ hàng, quả thựe có ngllời chồng như vậy còn mơ ước gì nữa. Hôm nay được Tâm rủ đi coi hát, lúc đầu Tám cũng làm bộ đưa đẩy chút xíu cho ra vẻ hiền lành, rồi bằng lòng ngay. Nó sợ Tâm đổi ý thì lỡ đi một cơ hội gần gữi. Thực tình, cho tới bây giờ, đang ngồi đằng sau Tâm, Tám cũng chưa biết đi coi hát ở đâu, và coi tuồng gì nữa. Đi qua bùng binh Sàigòn, xe chạy như mắc cửi, Tâm chạy chậm lại, len lỏi trong rừng xe, quẹo phải ra đường Trần Hưng Đạo. Rạp hát Đại Nam nằm gần đầu đường. Hình như rạp mới đổi phim nên đông nghẹt. Tâm phải ehen lấn hụt hơi mới mua được hai vé. Mọi người đứng chờ tràn cả ra ngoài đường. Phải chờ cho xuất trước hết mới có chỗ ngồi. Tâm ra ngoài mưa hai cây cà rem bọc súc-cô-la. Loại kem này là món Tâm thích nhất, mùi súc-cô-la thơnl và ngọt lịm, lại lạnh ngắt, ăn không chê được. Tám Hý cắn một miếng, khen:
- Cái kem này ngon quá héng, sao em không thấy người ta bán ở bờ sông?
Tâm cười, ra vẻ thành thạo:
- Mấy loại kem này người ta chỉ bán trong tiệm hoặc ở rạp hát, chớ không có đi bán rong đâu.
- Coi bộ anh rành quá héng?
Hồi đó chị Nga thường dắt anh đi eoi hát, lần nào chỉ cung mưa eà rem này cho anh ăn.
- Chị Nga thương anh dữ héng?
- Anh thấy chỉ cũng thương em lắm đó.

Tám Hý cười sung sướng. Nó nhìn Tâm thực nhanh, Tâm đã bắt gặp ánh mắt của Tám Hý và biết cảm tình Tám đã trao cho mình, bây giờ chĩ cần mình mở lời là
hai đứa sẽ nắm tay nhau đi vào tình yêu ngay. Đèn trong rạp hát đã bật sáng, người coi bắt đầu đổ ra như nước chảy. Đợi cho người ra thưa thớt một chút, hai đứa mới đưa nhau vào cửa. Vô trong, không khí ở đó lành lạnh, Tâm chỉ tay vào hàng ghế sát vách tường
- Kìa, ở đó có hai ghế trống.
- Mình vô đi, không có bà con giành đa.
- May quá, chỗ này tết đó, em vô trước đi, để anh ngồi ngoài cho.
Tám Hý ngồi xuống ghế, thở phào nhẹ nhõm:
- ái cha, mỏi chân quá rồi. Đứng từ nãy tới giờ đó.
- Anh cũng thấy mỏi nữa.
- Mà tuồng gì vậy anh?
- Anh cũng không biết, để coi tờ chương trình coi.
Tâm vừa moi được tờ chương trình ra, đèn vụt tắt, nó cười hì hì:
- Thôi, vô phim rềi, coi chương trình làm chi nữa.
Tám Hý cười khúc khích, nó nghĩ anh chàng này thực dễ thương, rủ đào đi coi hát mà cũng không biết tuồng gì, chẳng bù với mấy anh chàng Hải Quân tán tỉnh nó ở bờ sông Sàigòn, cái miệng cứ leo lẻo, kể hết tuồng này qưa tuồng khác, cả tên tài tử ciné cũng nhớ, phim nào mới, phim nào cũ eũng hay. Nhưng nó lại ky lính, nhất là lính Hải Quân. Nó có cảm tưởng eái đám đó tán gái phải có bàng cấp. Nó biết có mấy ông hút thuốc rê ở miền Trung vô, ngơ ngơ, ngáo ngáo, vậy mà đụng vô mấy ông đó là cái miệng ngọt như đường. Nhưng chừng dính vô mấy chàng đó rồi mới biết chẳng có chàng nào một đào một kép hết. Họ eó cái bệnh sưu tập đàn bà! Đèn bắt đầu tắt hết, chiếc màn nhung đỏ từ từ kéo qưa hai bên, Tám Hý nói nhỏ:
- Rạp này lớn quá héng anh?
- ừa, anh thích rạp này nhất.
- Bộ anh coi hát ở đây thường lắm hả?
Tâm thực thà:
- Không có, anh tới đây kỳ này là lần thứ ba thôi.
Lần trước cách đây hơn hai năm.
- Tại sao lâu quá vậy? Anh thích rạp này mà?
- Anh mới lo được giấy miễn dich nên bây giờ mới dám ló đầu ra.
- Làm sao anh lo được cái đó hay quá vậy?
- Anh cũng đâu có biết, anh Song lo cho anh đó.
- Anh Song là ai vậy?
- à chồng chị Nga.
- ủa, chi Nga có chồng rồi hả?
- Mới lấy thôi.
- Anh Song cho anh mượn xe phải không?
- ừa, sao em biết?
- Thì lúc nãy em thấy ảnh trao xe cho anh, em chỉ không biết ảnh là chồng chị Nga thôi.
- Anh Song tốt lắm, nhưng coi chừng ổng không hiền đâu
- ảnh có đập anh bao giờ chưa?
- Tụi anh đập nhau hàng ngày...
Tám Hý cười khúc khích:
- Dóc tổ, anh mà dám...
Tâm cười:
Vậy mới hay chớ.
- Em hổng tin.
- Anh nói cái này em tin liền.
- Nói đi.
- Anh quen anh Song trướe, rồi ehi Nga mới biết ảnh.
- Vậy có gì làm em tin anh dám đánh nhau với anh rể của anh?
- Có ehớ, em eó biết anh quen với anh Song trong trường hợp nào không?
- Không.
- Ảnh là võ sư của võ đường chú Tư. Cách đây mấy năm, anh vô đó học.
Tám Hý vỡ lẽ, cười khúc khích:
- Vậy anh Song là thầy anh?
- Đúng rồi.
- Vậy mà anh dám đánh lộn với thầy anh? Sạo tồ.
Anh Song dậy anh đánh võ thì có.
- Thì vậy đó.
- Như vậy mà anh dám nói đập lộn.
- Thì lúc đó anh đánh ảnh tự do mà, dập lộn cũng vậy thôi
- Vậy ảnh có đánh anh thiệt tình không?
Tâm lắc đầu, le lưỡi:
- ảnh mà đập thiệt tình thì bỏ mẹ. .
- Vậy mà gọi là dánh lộn?

Vừa nói Tám Hý vừa đấm vào vai Tâm. Tâm vừa né vừa nắm luôn lấy tay Tám, không buông ra nữa. Không biết Tám Hý ngả hết mình dựa vào vai Tâm hồi nào,
trong khi tay nó vẫn nằm im trơng tay Tâm.

Phim chiếu trên màn ảnh đang tới đoạn hỗn loạn của một cuộc chiến nẩy lửa giữa mọi da đỏ và đoàn xe ngựa. Tên bay, đạn réo, lửa bốc ngút trời, tiếng ngựa hí, người kêu làm Tám Hý càng nép sát vào Tâm hơn. Mỗi lần một mũi tên của mọi da đỏ cắm phập vào một người trong đoàn xe ngựa là nó lại muốn run lên. Cô đào chánh cố nạp đạp thực mau cho kép của cô ta đang núp dưới gầm một ehiếe xe. Một mũi tên lửa cắm vào xe, lửa phựt lên rồi lan ra. Không hiểu tại sao Tám Hý níu cứng lấy Tâm, dường như nó cảm thấy lửa đang cháy sát bên mình và Tâm là người đang dìu nó ra khỏi đám cháy đó. Đến lúc Tâm cúi xuống tìm đôi môi của Tám, nó mới sực tỉnh và thấy mình đang nằm gọn trong vòng tay Tâm từ bao giờ. Nó không dám nhúc nhích và tự nhiên trống ngực đánh thình thlch. Nụ hôn đầu tiên trong đời làm Tám Hý sờ sợ và thích thú. Tám vẫn nàm im, nụ hôn của Tâm dường như dài vô tận. Bàn tay Tâm lần mò lên ngực áo làm Tám Hý hoảng hồn chụp tay Tâm lại. Đến lúc Tâm ngửng đầu lên, Tám Hý vội úp mặt vào vai nó, không dám qưay mặt ra coi phim nữa. Nước mắt Tám Hý trào ra, hình như ướt cả vsi áo Tâm, nó nghe Tâm thì thầm:
- Em khóc hả?

Tám Hý không trả lời, nó chỉ khẽ lắe đầu và ép sát vào Tâm. Tự nhiên nó có cái cảm giác làm nũng mẹ của thủa thiếu thời, êm đẹp và thơ mộng. Tám Hý cảm thấy một sự che chở và ấp ủ vô biên từ ngllời yêu. Tình yêu đến với Tám dễ dàng như vậy sao? Hai bàn tay Tám nắm chặt hai bàn tay Tâm không cho nhúc nhích. Tiếng nhạc phim bây giờ êm ái và diư dàng, hình như có tiếng nước chảy róc rách của một con suối và tiếng chim hót. Tám nhắm mắt lại lim đi trên vai Tâm thật lâu. Rồi Tâm lại hôn nó, những chiếc hôn nồng cháy nối tiếp nhau làm lòng Tám rạo rực, hay tay nó đã vươn lên ôm lấy cổ Tâm, mặc cho bàn tay nghich ngợm của người yêu luồn qua áo....
Tám Hý đoán cũng sắp vãn hát, nó bảo Tâm:
- Anh Tâm ơi, tụi mình về trướe đi, để đèn bật lên kỳ lắm đó.
Tâm chịu nguy:
- ừa, tụi mình về, còn đi ăn nữa, anh cũng đói bụng rồi.
Vừa nói Tâm vừa đứng dậy, dắt Tám ra eửa. Tám Hý lấy tay dụi mắt vì ánh đèn sáng choang bên ngoài:
- Trời tối thiệt rồi.
- Em đứng đây, anh ra lấy xe.
- Dạ.


Tâm đi rồi, Tám đứng nhìn lên chiếc bảng qưảng cáo trước rạp. Hình ảnh một ky mã đang ôm người yêu trong lòng, họ hôn nhau say đắm trên mình ngựa. Tự nhiên Tám quay di thật mau, hai má nóng bừng... Bên kia đường là trường học, giờ này học trò học lớp đêm đang ra về, Tám nghĩ tới thủơ học trò ngày nào thật ngây thơ, không biết yêu là gì mà lòng cảm thấy nao nao.

Gió đêm về mà trời vẫn nực nội, ngồi sau lưng Tâm trên xe Honda, Tám ôm ngang bụng Tâm một cách tự nhiên, bộ ngựe no tròn của tuổi con gái ép sát vào lưng người con trai không chút ngại ngùng.
- Mình di ăn gì nghe.
- Dạ.
- Em thích ăn gì?
- Cái gì cũng được.
- Nhưng thích cái gì nhứt?
- Bánh cuốn.
Tâm cười thích thú:
- Tại sao khéo quá vậy?
- Anh nói sao?
- Nhà anh bán bánh cuốn.
- Đừng có sạo.
- Anh nói thiệt, cách đây một tháng thôi.
Tám Hý cười khúc khích:
- Nếu vậy là dân trong nghề, anh phải biết bánh cuốn ở đâu ngon nhất.
Tâm vừa đinh nói thì Tám Hý la lên:
- Ê, khoan đã trừ bánh cuốn nhà anh đó nghe.
- Đúng rồi, hồi đó nhà anh bán bánh cuốn ở xóm lao động, làm sao ngon được. Anh biết một chỗ ngon nhất thiên hạ.
Tám Hý nuốt nước miếng:
- Được rồi, đưa em tới đó đi. Mà ở đâu vậy?
- Bánh cuốn Tây Hồ.
Bánh cuốn gì kỳ vậy?
- Cái gì kỳ?
- Bánh cuốn là bánh cuốn, chớ cái gì bánh cuốn Tây Hồ?
- À tại em chưa biết. Bánh cuốn Tây Hồ là sạp bánh cuốn của một bà bán tại dền thờ cụ Phan Chu Trinh trong chợ Đa Kao, mà cụ Phan Chu Trinh hiệu là Tây Hồ, nên bà con gọi là bánh cuốn Tây Hồ.
- Ngộ héng, nhưng bánh cuốn đó có gì đặc biệt mà có tên, có tuổi như vậy?
Tâm ra vẻ thành thạo:
- Đặc biệt chớ, bột bánh của bà này thiệt sánh nên bánh cuốn rất min, ít khi nào nhân bi lòi ra ngoài dù mình gắp bánh chấm vô nước mắm. Một đặc điểm khác nữa là nhân thit thái thành từng cục bằng nửa dốt ngón tay út chớ không bằm nhỏ như những bánh cuốn khác. Nước mắm thì khỏi chê, pha thiệt dều tay, không cho dấm mà vắt chanh quả đàng hoàng, mỗi một cái bàn có một hũ nước mắm lớn, khách muốn ăn bao nhiêu múc lấy nên không ai sợ thiếu nước mắm bao giờ. Anh khoái nhất húp mớ nước mắm còn lại sau khi ăn hết đa bánh. Đã lắm, sụp một cái, và hết những miếng thit rớt ra trong ehén, kể như một miếng ngon nhất của đa bánh, vậy mà vẫn còn thèm dù cho bụng no cứng.
- Anh nói hay quá, làm em chảy nước miếng.

Tới chợ Đa Kao, gần cầu sắt, Tâm quẹo xe vào một con đường nhỏ, hai bên là sạp chợ trống trơn không có ai, chỉ độ mươi thước là xe vô vòng rào sân của đền thờ cụ Phan Chu Trinh, sạp bánh cuốn ngay bên phải, bà con đậu xe bên trái. Những cái bàn nho nhỏ, thấp lè tè rải rác khắp sân. Nhìn cảnh bà con ngồi ăn bánh cuốn, Tám Hý thích thú:
- Ăn một đa bánh cuốn mà bà con mò tới tận cái hóc này thì kể cũng cầu kỳ lắm.
Tầm cười:
- Không cầu kỳ đâu, em cứ ăn đi rồi biết là ăn bánh cuốn ở đây rồi, không có chỗ nào mình thích ăn nữa.
- Coi bộ anh cũng là dân sành điệu quá.
- Không phải đâu, anh cũng mới biết vì anh Song mới đưa anh tới đây thôi.
- Ái chà, anh có ông anh rể lý tưởng nhĩ.
- Còn phải nói, ảnh là anh rể hay không là anh rể thì vẫn là sư phụ anh.
Tám Hý chọc:
- Có cúng tổ chưa đó?
Tâm hăng hái nói:
- Cúng chớ sao không, đâu có dễ được chú Tư thâu làm đệ tử dâu, họe trò thì đông, mà đệ tử thực thụ chẳng có bao nhiêu. Phải thiệt tình mà nói, không có anh Song thương anh cũng khó mà qua khỏi kỳ khảo hạch để được cúng tổ nhập môn.
- Anh nói giống tiểu thuyết kiếm hiệp quá.
- Cũng tương tợ như vậy thôi, những người trong môn phái thương yêu nhau eòn hơn anh em. Anh Song được coi như đại ca trong võ đường, ảnh lo cho mọi người như trong nhà. Cái này anh nói thiệt với em, gia đình anh coi anh Song là chồng chi Nga, anh Song cũng thương chĩ lắm, nhưng không ai dám nói tới cưới xin gì. Mọi người coi sự có mặt của ảnh trong gia đình là một vinh dự rồi.
Tám Hý bất mãn:
- Tại sao ảnh không cưới xin đàng hoàng, có phải đẹp không?
Chính chi Nga cũng không muốn vậy. Chĩ có một đời chồng là lính rồi, nhà tụi anh nghèo, nhà chồng chị Nga còn nghèo hơn. Anh Song là trai ehưa vợ, lại eó đia
vi và gia thế lớn, chị Nga là quả phụ làm sao dám sánh với anh Song đượe. Hơn nữa, gia đình anh chiu ơn ảnh nhiều lắm. Được như vậy là tốt rồi, không ai dám đòi hỏi gì nữa.
- Nhưng em vẫn thấy không ổn.
- Phải rồi, anh cũng có cái mặc cảm đó.
- Vậy anh có nói với ảnh không?
- Có nhưng anh nói với danh nghĩa học trò. Chỉ dám nói me mé thôi, vì sợ chi Nga chửi.
- Còn anh Song nói sao?
- Ảnh tế nhị lắm. Nói là đám cưới là một điều ảnh hàng mơ ước. Nhưng phải eó thời gian để sửa soạn tinh thần cho ehi Nga đã, nếu không sẽ đổ vỡ.
- Anh có tin vậy không?
- Tin chớ, ảnh nói có lý. Vì anh nhớ có một lần, anh nói tới vụ đám eưới, đó là nói me mé thôi, vậy mà chị Nga nồi khùng lên, thấy mà ghê. Mai mết này, anh cưới
em về rồi, đừng bao giờ nói vụ eưới hỏi với chi Nga nghe.
- Dạ, không lẽ ehi Nga chỉ muốn có một lần cưới hỏi thôi sao?
- Không phải vậy đâu, lần trướe tự ý chĩ theo chồng, không có cưới xin gì hết. Cả nhà phản đốỉ, chĩ bảo ai còn nói tới nghi lễ đó, chỉ tự tử liền.
Tám Hý la nho nhỏ một tiếng ngạc nhiên:
- Tại sao vậy? óng chồng trước của chĩ không chịu cưới vì nghèo quá à?
- Anh nghĩ như vậy và hình như anh ấy có cái gì trục trặc thì phải. Cái số của chị Nga thôi.
Tám Hý hiểu ngay, nàng không hỏi thêm nữa. Cái thời buổi trai thiếu gái thừa này, con gái theo trai là thường, đàn ông năm thê, bảy thiếp có gì là lạ. Khổ một nỗi, pháp luật không cho phép, nhưng tục lệ cổ truyền lại hầu như chấp nhận vụ đa thê. Do đó mới có nhiều thiệt thòi cho phụ nữ trong buổi giao thời này. Nhất là những con gái nhà nghèo lại eàng thiệt thòi hơn nữa. Bánh cuốn thật ngon, Tám Hý chưa bao giờ được ăn một đa bánh cuốn tuyệt hảo như thế này. Hèn gì thiên hạ kéo nhau tới đây đông như thế. Không biết cụ Phan Chu Trinh có hiết nơi đây, danh hiệu của cụ được nhiều người nhắc nhở vì hương vl của một sạp bánh cuốn nương náu sau dền thờ cụ?

Lúc Tâm chở Tám Hý về tới bờ sông thì cũng sắp đến giờ giới nghiêm. Hai đứa còn quyến luyến nhau chưa muốn về. Ngồi trên ghế đá công viên ngay eột cờ Thủ Ngữ, nhìn xuống dòng sông Sàigòn, Tám Hý thấy mến nơi này lạ lùng. Cái ngày hai chị em Nga xuất hiện, tới lúc Tâm rụt rè đến làm quen với nó và ngày hôm nay, lúc trao nụ hôn đầu tiên, tất cả như vừa chợt tới, những hình ảnh ấy chồng lên nhau, gom tụ lại, rồi in vào óc Tám, giờ dây lại tỏa xuống dòng sông, hiện rõ trước mắt nó. Tám Hý nhìn sang bên eạnh, thấy Tâm cũng trầm tư nhìn xuống dòng nước.
- Anh nghĩ gì mà thừ người ra vậy?
Tâm quay lại mỉm cười:
- Tự nhiên anh thấy hình ảnh em tỏa ra từ mật nước như ánh hào quang.
Tám Hý cười khúc khích:
- Anh mơ mộng quá trời.
Vừa nói xong thì có một người đàn ông trung niên đến bên Tám Hý. Tâm ngồi bên cạnh nghe hai người nói chuyện bằng tiếng Tầu nên chắng hiểu gì. Một lúe sau Tám Hý bảo Tâm:
- Thôi, tụi mình về đi. Ông này là khách quen của em, muốn em đưa ông ta về phao đó.
Tâm đứng dậy:
- Em ra kéo ghe vô bến đi, để anh dẫn xe Honda xuống luôn.

Tám Hý dạ một tiếng, chạy đi ngay. Nó tháo ghe chèo vô bến để Tâm đẩy xe xuống. Sau khi ông khách xuống đến ghe, Tám bắt đầu chèo ra sông:
- Em sẽ đưa ông này ra phao rồi trở về đưa anh vào bờ được không?
- Được chớ, để em đưa ổng đi, lúc về anh chèo ghe cho.
- Như vậy hay quá. Thú thiệt ăn dĩa bánh cuốn muốn bể bụng, cứ mỗi lần ăn no là em lười muốn chết.
- Vậy sao em còn nhận chở ông khách này?
- Tại anh không biết, tay này là dân buôn lậu chúa. Em chẳng biết hắn buôn bán gì, nhưng mỗi lần về là trong người bó đầy tiền, toàn giấy 500 mới tinh. Hắn cho
em tiền nhiều lắm.
Tâm ngạc nhiên:
- Tại sao lại bó đầy tiền, anh có thấy gì đâu?
Tám Hý thản nhiên:
- Anh đừng chú ý qưá nó nghi. Nhìn coi hai chân, bụng và lưng hắn cột đầy nhóc tiền chắc ý sợ người ta biết nên giấu như vậy. Em đưa đò cho tay này cả trăm
lần rồi nên biết. Hơn nữa, ở bến đò này chĩ có em nói được tiếng Quảng nên nhiều khi hắn cũng cần tới em làm thông dịch nữa.

Nghe nói Tâm giật mình. Như vậy thì bằng mọi giá Tâm phải khui ra vụ này, ít nhất eũng phải lấy điểm với anh Song một phát cho ảnh vui. Tâm ra vẻ tự nhiên:
- Thôi đừng nói ehuyện nữa, để đưa hắn đi rồi hãy nói.

Tám Hý hiểu ý không nói chuyện với Tâm nữa, nó qưay sang nói ehuyện với người khách. Tên này có vẻ thích nói chuyện với Tám Hý, đôi khi cao hứng phun cả nước miếng. Tâm để ý ngầm quan sát, y như lời Tám Hý nói, cả hai chân, bụng, và lưng hắn dều cứng ngắc. Chắc chắn là phải bó nhiều tíền lắm. Gió Bông bắt đầu thổi mạnh, có lẽ trời muốn mưa. Tâm cố ghi nhớ hình dáng và nét mặt người này vào trí nhớ vì nó biết rằng không sớm thì muộn cũng phải đối đầu với ông ta nhiều lần.

Bỗng Tâm nảy ra một ý nghĩ, để cho Tám Hý được tự nhiên với tay buôn lậu này, Tâm nói:
- Em à, hay là em cho anh về trước, anh cất xe Honda rồi ra bến đò ehờ em. Anh có chuyện muốn nói riêng với em.
- Vậy cũng được, để em đưa anh về trước.

Khi ghe gặp bến, Tâm đẩy xe lên bờ thực lẹ, nhảy lên xe chạy vội về nhà. Tâm muốn báo cho Song biết ngay về vụ này và chĩ cho Song thấy mặt tên buôn lậu này khi Tám Hý chèo ghe ngang qua nhà Tâm. Bây giờ con nước đang lên nên ghe đi rất chậm. Tâm thừa thì giờ để gọi Song nhìn mặt ngllời này. Bà Ba còn ngồi ở nhà ngoài, cửa nhà còn mở, Tâm vội vàng dắt xe vào nhà. Vừa lúc đó Song từ nhà trong đi ra. Tâm lật đật nói:
- Anh Song ra nhà sau nhận mặt thằng trùm buôn lậu
Song hỏi ngay:
- Nó ở đâu?
- Con Tám Hý Bẽ chở nó nglmg nhà mình.
Song không nói gì nữa, chàng phóng nhanh vào phòng, ôm chiếc máy chụp hình rồi nhào ra nhà sau liền. Chàng tắt hết đèn và thu mình sát tường, máy chụp
hình sắn sàng. Tâm cũng tới bên chàng thì thầm kể lại cho Song nghe những gì con Tám Hý nói và những gì Tâm nhìn thấy. Song cười trong bóng tối, nói nhỏ:
- Chú mày khá lắm.
Cũng vừa lúc đó, Tâm nhìn thấy ghe của Tám Hý, nó chỉ cho Song:
- Đó, chiếc ghe đó anh Song. Thàng cha ngồi trên ghe là thằng em nói với anh đó.
Song nói nhỏ:
- Thôi được rồi, chú ngồi yên đó, đừng nhúc nhích để anh chụp hình nó.

Vừa nói Song vừa đưa máy hình lên. Chàng điều chỉnh thật cẩn thận, ehiếc máy chụp hình tối tân nhất của ngành tình báo bây giờ. Mặc dù mắt thường không nhìn thấy cảnh vật nhưng với ehiếc máy này, chàng có thể thu hình chĩ với một chút ánh sáng một cách rõ ràng. Song chụp từ lúc ghe chưa đi tới nhà, lúc ngang qua nhà, cho tới khi qua khỏi nhà. Chỉ sáng sớm mai, chàng sẽ có hình tên này. Đậy chiếc máy lại cẩn thận, Song bảo Tâm:
- Bây giờ chú ra ngoài bến đò, đón con Tám và đừng nói gì về anh. Cố hỏi cho biết đườllg đi nước bước của thằng đó. Nếu biết đượe giờ giấc di chuyển của nó thì
việc theo dõi không khó khăn lắm đâu. Xong về đây cho anh hay ngay.
Tâm dạ một tiếng rồi đi ngay.

Song vừa đinh đứng lên, Nga vào tới, ngồi xuống bên chàng:
- Có gì mà hai anh em hí hửng quá vậy?

Song ôm nglưlg hông Nga, kéo nàng sát vào mình, đặt lên môi nàng một nụ hôn thật ngọt:
- Đây là một vụ kinh tài lớn nhất từ trước tới giờ.
Nếu quả đúng như đự đoán của anh, chúng ta cố thể phá vỡ một tổ chứe kinh tài quan trọng nhất của Việt Cộng.
- Anh có chắc không?
- Anh cũng chưa dám quả quyết như vậy, nhưng mà theo nguồn tin tình báo của eơ quan bạn, có một tổ chức kinh tài nàm trong lãnh thổ của ehúng ta, tổ chức này kinh doanh rềi lấy tiền chuyển về Bồng Kông. Từ Hồng Kông, chúng chuyển sang Bắc Kinh, rồi từ Bắc Kinh chúng đem qua Hà Nội.
- Tiền của miền Nam mà mang ra Hà Nội làm gì hả anh?

Anh chưa nói hết. Những đồng tiền này được cấp phát cho bộ đội miền Bắc trước khi xâm nhập vô Nam. Tại nhiều mặt trận, chúng ta đã tìm thấy rất nhiều tiền
eủa mình trong những xác chết địch.
- Em cũng có nghe bạn bè chồng cũ em nói, mỗi lần bắn chết một tên VC, lục túi chúng nó thế nào cũng kiếm được tiền của mình. Lúc đầu các anh ấy sợ là tiền
giả, nên đem nộp thượng cấp. Sau này mới biết tiền thật 100% anh nào cũng ham.
- Phải rồi, vấn đề tiền giả, lúc đầu chính phe ta tung tin đó ra để trấn an dư luận. Nhưng đó là một vấn đề làm nhức óe ngành phản Unh báo từ mấy năm nay. Tiền của chúng nó tiêu là tiền thật. Những báo cáo của ta cho biết, chúng từng thu thuế ở nông thôn cũng như tại các đồn điền. Nhưng theo sự hiểu biết của ngành tình báo đó chĩ là giai đoạn chúng đã đóng quân rồi. Còn lúc hắt đầu phát xuất, không biết tiền ở đâu ra.

Anh nghĩ rằng chỉ có một thằng Tầu đó mà có thể mang hàng trăm triệu tiền của ta về Bắc được sao?
- Đây chỉ là đầu mối. Vì chắc chắn không phải chỉ có một thằng. Cũng không phải chỉ có một tổ chức kinh tài theo anh nghĩ phải có nhiều. Chỉ có điều mình đủ sức moi ehúng nó ra hay không thôi. .
- Nếu biết được đầu mốỉ rồi, đâu có khó, mình lần ra.
Song cười:
- Chưa chắc đã là như vậy. Anh lấy một thí dụ, một tổ đặc công thành của chúng, thường thì có 3 đứa, lâu lâu có 4 đứa. Một thằng tổ trưởng, một thàng tổ phó, và một thằng giao liên. Thằng giao liên của tổ A biết thằng giao liên của tổ B, thằng giao liên của tổ B biết thằng giao liên eủa tổ C. Như thế eó nghĩa là một thằng giao liên biết được 2 thàng giao liên của tổ kế cận mình. Còn những thàng tổ trưởng và tổ phó chỉ biết người trong tổ mình mà thôi. Nếu chúng ta bắt được một thằng giao liên sẽ khui ra cả đường dây. Nhưng nếu có một thằng giao liên nào tự sát, trốn thoát hay nhất đinh không khai, kể như tới đó đứt đoạn.
- Đó là tụi đặc công, còn tụi kinh tài không lẽ cũng tổ ehức như vậy?
Anh nghĩ có lẽ phức tạp hơn thế, bởi vì cho tới giờ phút này, ehưa có cơ quan tình báo nào khui ra chúng.
- Nhưng anh đã nhìn thấy chúng nó rồi.
- Anh hy vọng như vậy. Con chuột nó chui ở trong cái ống cống, nhưng ló eái đuôi ra ngoài.
Nga cười:
- Vậy thì anh nắm đuôi lôi nó ra.
- Ý đừng có xúi dại. Nắm đuôi nó lôi ra là đứt liền. Nó chui tuột vô lỗ cống là hết chuyện con chuột đứt đuôi
Nga cãi:
- Không phải hết chuyện con chuột đứt đuôi, mà là câu chuyện con chuột đứt đuôi.
Song cười hì hì:
- Em tếu hay lắm, nhưng anh không thích con chuột đứt đuôi Chẳng những anh muốn nó có đuôi, mà muốn luôn cả chuột vợ, chuột chồng, chuột con, chuột đồng
chí chuột đồng bào tụi nó nữa.
- Sao anh tham lam quá vậy?
- Anh thù tụi chuột. Bởi vậy anh mới gia nhập ngành phản tình báo.
- Người ta nói nhân viên phản tình báo là người muôn mặt phải không? Nhưng chưa ai nói họ có mấy bộ lòng.
- Mấy bộ lòng thì anh không biết. Nhưng mà lòng thòng thì nhiều lắm. Các bà, eác cô nào có máu hoạn thư đừng rớ vào loại người này. Em có sợ không?
- Sức mấy mà em sợ, vì em biết anh yêu em.
Song đắc ý:
- Hà, hà, hay lắm, em trả lời rất hay.
Vừa lúc đó, Tâm bước vào:
- Anh chị có cái gì đắc ý mà vui quá vậy?
Song bia chuyện:
- Chị Nga em nói con Tám Hý mắt nố bằng sợi chỉ mà nhìn dời tinh như ranh.
Tâm la lên:
- A, nói xấu người ta héng.
Nga cười khúc khích:
- Mày mà tin anh Song có ngày mất vợ đó cưng.
Tâm chộp ngay cơ hội:
Chi Nga chịu cho em lấy con Tám Hý làm vợ hả?
Nga mắng yêu:
- Thằng quỉ, mày chịu nó thì nhào vô, đừng lôi tao vô. Mai mốt có chuyện gì đừng oán ai.
Song ra hiệu cho Tâm ngồi xuống:
- Thôi xong rồi, bây giờ chú ngồi xuống đây, kể cho anh nghe những gì con Tám nói đã.

Tâm ngồi xuống, nó bắt đầu kể tĩ mĩ những gì vừa hỏi được. Song và Nga chãm chú nghe. Trời bắt đầu mưa lác đác, xa xa, thĩnh thoảng chớp loé lên, kéo dài lằng nhằng một góc trời. Gió bắt đầu lành lạnh...

0 nhận xét

Leave a Reply

Edit 2010 Xteen1.net All rights reserved Designed by SimplexDesign