Rồi, cũng dĩ nhiên, trong bữa ăn, tôi hỏi dò về khả năng sinh lý của Louis:
- Anh từng lập gia đình chưa?
- Thưa chưa. Đang học trung học ở Madngaska, thì tình nguyện vào lính. Đúng ra, chúng tôi là loại lính đánh thuê. Năm nay tôi hai mươi mốt tuổi. Có chút học thức, nên được cho chức Chuẩn úy. - Thế... chắc ông đã có bồ?
- Ô cái đó thì nhiều, nhưng toàn người da đen. Còn da trắng và da vàng... tôi chưa.
- Ông có muốn thử da vàng một lần cho biết không?
- Ồ, quý hóa biết chừng nào. Cô làm ơn giới thiệu - cho tôi một người đi...
- Như tôi, ông có chê không?
- Không dám đâu. Tôi chỉ sợ cô đùa. Còn nếu thật như thế, tôi vô cùng hạnh phúc.
- Bây giờ ông định đi ciné, hay mình... mình tìm một nơi... một nơi thanh vắng, để chuyện trò...
- D'accord, tout suite. Pas la pain. (Đồng ý, ngay lập tức chẳng có gì trở ngại hết).
Tôi liều mạng bảo xe kéo đưa cả hai về nhà tôi. Tôi không muốn vào nhà ngủ, vì thực ra, tôi đâu phải là đĩ. Vào đó, người ta có thể hiểu lầm. Lên cầu thang, khi ngang qua phòng mẹ tôi, tôi vẫn còn nghe tiếng bà rên âm ư bên trong. Tôi lợi dụng lúc cả nhà không có ai, đưa Louis vào phòng tôi, bảo chàng đi tắm.
Chắc chắn, cả gia đình tôi, không ai có thể ngờ tôi liều lĩnh đến thế. Chính tôi nữa, tôi cũng không tài nào nghĩ nổi gái mười tám, con nhà lành, lại có một quyết định vô cùng táo bạo.
Tắm xong, Louis bước ra, quấn một khăn lông ngang bụng. Chàng cổi trần, mới thấy người chàng to con, nở nang lực lưỡng. Tôi đã chọn mặc một áo ngủ thật đẹp, ngồi sẵn ở salon chờ. Nước da Louis đen láy như cột nhà cháy. Tôi chưa nghĩ lát nữa đây, khi ôm chàng trên giường, tôi có sự kỳ thị nào không? Những lời ngợi khen của Marie về người da đen trong thiên phóng sự lại vang lên tưng chữ. Cô bảo, các chị em ta, mười chị hếttám là có chồng da đen. Lý do: sinh lý họ rất mạnh.
Tối mời Louis cốc cà phê sữa, rồi quan sát thân hình lực lưỡng của chàng. Tôi hỏi:
- Trong quân đội, người ta cho phép mỗi người lính như anh, được mấy lần giải quyết sinh lý một tuần?
- Chuyện đó thì tha hồ. Anh nào có sức và có tiền thì cử việc chơi.
- Chẳng hạn như anh thì sao?
- Tôi à? Tối thì gần như hằng ngày phải có, ngoại trừ lúc ở mặt trận. Như hơn nửa tháng rồi, tôl ăn chay nằm đất, không biết đàn bà là gì đấy Mimi...
Tôi đánh bạo, nhảy tỏm vào ngồi trên lòng Louis, Và nghe thử dương vật của chàng đang chạm mông tôi to cỡ nào. Nó cộm hẳn lên. Tôi sà vào hôn môi người sĩquan da đen mộtcái để mở đường. Chàng bật ngửa tôi ra, đặt tôi nằm trên cuồm tay chàng, và sà xuống, chuyền lưỡi qua cho tôi nút. Cảm giác tôi lúc đó như người mạo hiểm. Chưa biết kết quả ra làm sao, nhưng cứviệc lăn xả vào. Trong chốc lát, bàntay Louis thọc vào ngực áo tôi sờ cặp vú. Bàn tay chàng to như tay hộ pháp. Chàng chỉ bóp nhẹ cái vú, và trên này hôn chặt môi tôi, tôi chẳng còn thấy chàng đen đúa, xấu xí là gì nữa. Tôi lần tay xuống sờ thử khúc dương vật Chúa ơi, bàn tay tôi không nắm trọn. Nó giật giật như con cá lớn bị mình túm bắt.
Tôi tiếp tụchôn chàng, nhìn chàng thật gần. Nhưng tất cả nhường chỗ cho tình dục đang nổi lên cuồn cuộn trong tôi. Da đen? Họ không phải là loài người à? Họ không có trí khôn à? Họ không biết làm tình à? Máu say tình dục của tôi cho phép tôi biện bạch đủ điều, để bênh vực Louis, và cũng để tôi tự yên trí dấn bước thêm vào nữa.
- Bế em lại giường nằm. Tôi nói.
Chàng bế đứng dậy dễ dàng, nhẹ hững như bế một em bé. Lúc đó tôi mới thấy rõ ràng sao với chàng, tôi chỉ là em bé không hơnkhông kém. Louis đặt tôi nằm trên giường. Cái khăn lông chàng quấn rớt xuống đất từ lúc nào khôngbiết. Tôi trốmắt nhìn, kinhngạc nhìn, tấm thân bồ tượng của Louis nở nang như đô vật, nhất là cục bửu bối dài và lớn ngoài sức tưởng tượng. Chàng đứng như để phô trủơng cho tôi thấy tấm thân cường tráng, khoảng mấy phút. Tôi ngẩn ngơ, tôi bàng hoàng. Không phải tôi sợ, nhưng tôi đang suy nghĩ: làm tình với Louis rồi, làm sao tôi chọn cho mình người tình thứ hai nữa? Bỗng chàng cầm bàn chân tôi nói:
- Bắt anh cổi trần đứng đây. Còn Mimi... thì mặc áo quần nằm đó hả?
Mắt tôi nhìn chàng, tay tôi bắt đầu cổi áo, phơi bộ ngực căng đầy nhựa sống. Rồi đến chiếc quần ngủ, cũng được tôi tuột ra khỏi hai chân. Louis van đứng đó cạnh giường. Tôi chồm lên, quỳ trên giường, nâng nhẹ cặc chàng lên, ngắmtha thiết. Nó lớn và dài kinh khủng. Hèn chi chị Marie chẳng nói toạc ra rằng, chỉ có Tây đen mới là những người có thể thỏa mãn sinh lý cho phái nữ. Hình như Louis không tin tôị là gái giang hồ. Chàng hỏi tôi:
- Sao Mimi nhìn kỹ của anh thế? Xưa nay chưa từng thấy của ai như thế sao?
- Chưa. Vì em không phải là gái đĩ.
Chàng nâng mặttôi lên, nhìn một lúc, rồi nói ngay:
- Anh đoán không lầm mà. Tiếng Pháp của em là người có học. Cách em cười, cái cầm tay, cái hôn môi... làm anh suy nghĩ. Và'căn nhà sang trọng này nữa. Có
điều gì bí mật không? Mimi?
- Có Điều bí mật đó là em cần một người da đen. Em cần thỏa mãn tận cùng sinh lý. Chỉ có vậy. Anh có làm được việc đó cho em không?
Louis cười nhẹ, rồi xốc tôi lên nằm ngang mặt chàng, nói dõng dạc:
- Người da đen của anh chỉ hãnh diện mỗi điều đó mà thôi. Hình như trời đất công bằng, đã ban cho Da đen cái vũ khí tuyệt vời đó. Da đen hãnh diện khắp toàn cầu, cũng nhờ ưu điểm đó. và bị da trắng chèn ép, kỳ thị cũng chỉ vì mỗi cái ưu thế đó. Đàn bà da trắng ở Pháp ngày càng đổ xô đi tìm chồng da đen. Đêm nay, anh biết những ấn tượng xấu của em về da đen sẽ tiêu tan. Nhường cho những thán phục, ngợi nghen Người Da đen Louis.
Nói xong, chàng lại đặt tôi nầm sóng sượt trên giường. Chàng nằmtheo, ôm tôi nhưcuộn một con dế mèn. Tay tôi lại tìmnắmtrọn khúc gân của chàng. Tôi thều thào:
- Em ngại của anh có lớn quá không? Có vào hết được trong em không?
- Em khỏi lo. Sẽ có lúc nào đó trong khi ân ái, Mimi sẽ đòi nó dài hơn và lớn hơn. Anh đã từng nghe một người yêu ở Paris vòi vĩnh như thế.
Lồn tôi đang ướt nhẹt. Tôi chờ. Tôi mong. Tôi cần, cần lắm tử lúc chặp tối, khi nhìn Bảng đụ tơi bời trên bụng mẹ tôi. Nầm dang rộng hai chân ra, hai tay vuốt vuốt chòm lông, tôi cố tình trình cho Louis thấy tận tường miệng lồn đang khao khát con cặc đen thui của Louis vào. Nhưng có lẽ trước hết, tôi xin chàng hãy cầm cặc khuấy miệng lồn như Bảng đã làm cho mẹ, xem nó sướng cỡ nào mà mẹ điên cuồng la như giặc dậy.
Louis chống một tay choàng qua người tôi nhìn, ngấm. Lâu nay, chỉ làm tình với bọn gái giang hồ, chàng chưa từng được cái hân hạnh nhìn một em bé nhà lành, vụng về tỏ cái thèm sinh lý cách thơ ngây như thế... Mắt tôi vẫn dán sát vào khúc cặc to gồ ghề của Louis, và hai đùi tôi lúc dang rộng, lúc kẹp lại, thay cho lời mời mọc ân cần nhất của tôi. Chỉ xin chàng hãy ra tay.
Tấm thân bồ tượng của chàng đang di chuyển, nằm sấp trên tôi. Chàng ngậm trái vú, nút mạnh. Những dây sướng bất đầu nổi dậy. Tôi nghe cặc chàng đang ngúc ngoắc, chạm nhẹ vào đùi, vào mu lồn, có lúc nằm yên ở miệng âm hộ. Cũng may mà Louis chống hai tay, nếu không làm sao tôi chịu nổi sức mạnh đô vật của chàng? Lúc môi chàng chạm môi tôi,.là lúc khúc gân lớn dưới kia đã nằm sẵn ngay miệng lôn. Tôi nhắm mắt nút lưỡi chàng. Timhồi hộp chờ những phút giây xúc động. Nó có vào được không? Đủ thứ bối rối ùa tới, làmtimtôi đập mạnh. Thì, không biết nghĩ sao, Louis tuột xuống, banh lồn tôi ra bú. Bú êm đềm. Bú nhẹ nhàng. Và mồm tôi bắtđầu la lên, khi cái lưỡi của Louis thọc sâu vào đụ thếcặc, đụ tàn canh gió lốc...
Hai gót chân tôi dộng thình thịch trên lưng chàng. Tay tôi nắm chỏm tóc quăn nhưnhững con ốc, để bứt, để xé cho đã cái sướng chàng đang cho. Tôi gào lớn,
không cần biết bên kia có mẹ tôi:
- Đồ chó đẻ da đen. Đồ khốn nạn da đen, mầy làm bà lên mây rồi, chál.' ngoại ơi... Bà đã giàn cảnh từ năm con mười bốn tuổi. Bà muốn con nhìn lénbà đang tắm, bà muốn con chạm da thịt bà rồi xin lỗi, hay táo bạo hơn, con liều bước vào phòng bà giữa khi bà đang cổi truồng nằm trên giường. Hay con mò bà, địt bà... Giời Ơi còn nỗi sƯớng nào hơn thếnữa, con ơi...
Tôi gào lớn bằng tiếng Việt, để Louis không thẽ hiểu gì, và lặp lại những điều mẹ tôi đã nói với Bảng hồi chặp tối... Mục đích tôi chỉ có thế. Nhưng không hiểu sao, tự nhiên tôi rơi vào trạng huống một bà ngoại thật, đang bị thằng cháu mò vào bú lồn cách dã man. Đây là một trong những sáng tạo lạ lùng tôi học được từ mẹ, để tạo thêm những hứng tình dục...
Tôi mở mắt không lên nữa. Tai có nghe tiếng gõ cốc cốc của hàng mì thánh chú Phồl bán dưới đường. Tiếng chách chách của lưỡl Louis chạm vào lồn tôi... Nhưng tiếng la gào của mẹ tôi thì đã hoàn toàn im bặt. Có lẽ cả hai đang chìm vào giấc ngủ...
Bây giờ tôi thấy Louis đã trườn lên. Mộttay chàng cho xuống cầm cù nự. Tôi tự động, dang rộng hai đùi, cặc chàng định vào, tôi chận lại, xin chàng "khuấy cà phê" như Bảng đã làm. Chàng nói:
- Ai dạy kiểu này cho Mimi vậy?Anh gọi kiểu này là Café au Lait (Cà phê sữa).
- Mẹ emdạy. Mẹ emcó th~ng bồ bé con, chỉ mười bảy tuổi. Nó làm kiểu này mà mẹ sướng phát khóc lên. Làmem chịu không nổi, phải ra phố tìm anh về... thử cho em một lần...
Louis cầm con cặc to tướng, quậy tròn miệng lồn tôi Trời đất ngả nghiêng. Giường chiếu rách hết. Tôi bắt chước mẹ, đưa hay chân lên không trung rung mạnh, tay tự bóp vú, răng nghiến trèo trẹo, mồm la thất thanh... Bỗng tôi nghe dòng nước mdt bên khóe mắt chảy xuống nóng hổi. Hèn chi, hèn chi mẹ tôi phải bụm ngay mặt lại. Thì ra, lệ trào ra không những chỉ khi mình đau khổ. Mà sướng quá, sướng đến không lời diễn tả, nước mắt cũng tuôn.
Tôi cứ để lệ tràn ra cho đã cơn tình dục, cho Louis thấy tôi mê chàng làm tình dường nào. Cách chàng "khuấy cà phê" tối tân hơn Bảng ở chỗ, thỉnh thoảng chàng dúi cù nự lên trên, để xoắn cái hột le, rồi xoắn luôn cái mồng đóc. Tuyệt diệu nhất, cặc chàng dúi thẳng vào đỉnh lồn, móc mạnh kêu bừng bực. Chúa ơi, thiên thần ơi... có lẽ tôi phải đứt hơi mà chết. Chữ sướng không đủ diễn tả hết sự rung động toàn thân, từng sợi lông, từng tế bào đều dậy lên cái khoái lạc tuyệt cùng không búl nào tả nổi. Louis miệt mài làm, vì chàng thấy tôi bụm mặt, la nhưheo bị cắt tiết. Được chỉ mười phút, rồi tôi chịu hết nổi, tôi khẩn khoản xin chàng đâm thẳng cặc vào cửa mình tôi.
Trời ơi, khúc gân Louis đang tiến vào kìa. Tôi chẳng nghe chút gì đau đớn. Từng phân, từng ly, đống gân to chần dần đã nằm gọn trong lồn tôi. Chàng bắt đầu nắc, mà mất thì thăm chừng phản ứng của tôi. Chàng sợ tôi đau??? Không. Nếu đau sao mông đít của tôi xàng nhịp nhàng theo từng nhịp nắc của chàng. Hai tay tôi níu chặt vai chàng và chân tôi tréo qua hai đùi chàng mà lấy thế... Louis nhắm mắt. Chàng yên trí ngựa đang sải. Thuyền đang căng gió. Đường ướt mưa đang êm đềm đưa cả chàng lẫn tôi lên mây xanh...
Thằng Bảng bây giờ đã mất hút trong trí não tôi. Tên nó cũng vàng khỏi tiềm thức tôi. Hỡi người da đen Louis thần tượng, em không táo bạo mang anh về đêm nay, thì thiên phóng sự của nhà văn Nguyên Tuân, với em chỉ là giả tưởng. Gái giang hồ còn phải mê Tây đen, còn nói cho học sinh Trung học Trưng Vương như em. Các bà, các chị dè bỉu, chê bai ông Nguyễn Tuân, khinh bạc Thiên phóng sự "Làm đĩ" là trái thuần phong mỹ tục, rồi không đọc... Xin lỗi các chị à. Chứ không phải các chị sợ đọc xong lại phải ra Hồ Hoàn Kiếm tìm Tây đen về cho nó địt hay sao? Trong số mười hai ngàn gái ở Hà Nội, có bao nhiêu chị vào nghề giang hồ chỉ vì tình dục? Rồi trong hàng trưởng gia đang làm việc cho Tây, có bao nhiêu chị đã lén chồng đánh đĩ? Chẳng ai biết nổi hằng ngày, hằng đêm,trong các Hotel sang trọng có bao nhiêu cuộc hẹn hò của những bà lớn với những viên sĩ quan cao cấp Pháp đưa vào tư tình để chạy áp phe?
Cho nên tôi không thấy gì mặc cảm, khi đưa một anh Tây đen về nhà để làm tình. Mình thích thì cứ làm, công khai, không lén lút. Mà quả tình, Tây đen địt đã điếu thật. Hình như ông Nguyễn Tuân chưa tả hết cái khoái lạc tận cùng của những ả giang hồ khi địt với Tây đen. Hay đã bị sở kiểm duyệt của Phòng thông tin cắt xén? Chứ nếu phải diễn tả đúng mức, ông Tuân phải viết như thế này: "Nằm dưới bụng Tây đen rồi, không còn người đàn bàVíệtNam nào muốn lấy chồng Việt Nam nữa. Nó đụ tận tình. Buồi vào lồn rồi, là nó bắt đầu liên tục nắc tàn canh. Phía trên, mồmnó không ngừng hôn môi, nút lưỡi, liếmcổ, bú lỗ tai. Bàn tay nó thay nhau bóp mềm haỉ đồi vú. Mình la chí tử, gào thét ầm vang. Nó cứ chăm chỉ làm cho mình không thở nổi. Mình ra xong một lần, xin ngừng. Nó lắc đầu đụ tiếp, địt tiếp Cho đến khi toàn thân mình mềm như tàu lá héo..."
Tôi cố gắng hết sức để kéo dài cuộc truy hoan, mà thú thực, chỉ chịu nổi Lot.ás tới phút thứhăm nhăm, là phải xuất... Trời đang mùa Thu. Cái rét căm căm vẫn tràn vào phòng, dù đang có máy sưởi, mồ hồi Louis vẫn nhễ nhại ra. Thân hình chàng đen bóng. Chàng đụ, mà mất không ngừng nhìn tôi chăm chăm. Bỗng, tôi thoạt thấy trên đỉnh tường hai cái đầu giống hệt hai hôm trước, khi tôi đang đụ với Bảng. Lần này không phải chị Ngọc với mẹ tôi. Mà bà, vđi thằng Bảng. Hèn chi nãy giờ, lâu lắm tôi không nghe tiếng rên thê thiết của bà với Bảng nữa. Thì ra...
Chắc chắn là bà đang bị kích thích tột độ, và vô cùng ngạc nhiên khi thấy tôi liều lĩnh mang cả Tây đen về nhà. Cho dầu có muốn la tôi, bà cũng không mở lời được. Vì... bà đã từng dụ T^y trắng ở Nam Định. Tôi lại muốn mang mẹ tôi vào một quyến rũ khác. Tôi muốn bà thấy rõ tại sao tôi làm tình với Tây đen, nên tôi lật Louis nằm ngửa ra, chổng con cặc to trú danh lên trời. Rồi tôi dùng tay, dùng mồm đùa nghịch thỏa thê, cốt cho bà thấy khúc dương vật của chàng, nó vừa to, vừa dài độc đáo, mà cứng như thanh sắc. Đã thế còn dẻo dai đến bao lâu cũng được.
Xong tôi lên, cho cặc Louis vào lồn, tôi ngồi động cừ, xay lúa, đủ kiểu, và mồm thì la:
- Hãy thử với Tây đen một lần đi hỡi những người đàn bà Hà Nội. Bảo đảm không ai sánh kịp với Da đen. Chỉ cần một lần thôi, các chị sẽ quên mất, không những người tình, mà còn muốn cuốn gói theo nó về rừng Phi Châu. Con đã ra hết một lần rồi mẹ ơi. Nhưng con vẫn còn ôm chàng địt cho tới ngày mai. Mẹ có thấy dương vật của chàng chưa? Kinh khiếp lắm mẹ ơi vờ ngửa mặt ra diễn tả nỗi thống khoái, để đưa nhẹ mắt nhìn mẹ.' Bà hơi trồi đ~u lên, miệng nhoẻn cười, đưa ngón tay cái lên, tỏ sự đồng ý những gì tôi nói. Tôi lại biểu diễn thêm, rút lồn lên hơi cao, rồi lại ngồi phủin xuống thật sát, cho bà thấy chiều dài kinh hồn của dương vật Louis. Dưới này tôi sướng bao nhiêu, thì trên kia mẹ tôi mặt đỏ phừng, và đôi mắt ríu lại bấy nhiêu. Bà thấy rõ ràng hai mép lồn đỏ au của tôi ôm chặt cứng con cặc của Louis, chật đến gần như nứt ra. Thấy tôi cử nhìn lên trên cao mà diễn tả, và nói chuyện, Louis sanh nghi:
Hình như em đang nói chuyện với ai?
- Sao anh biết?
Mắt nhà binh mà em. Với lại tự nhiên, từ tiếng Pháp, em rên sang tiếng Việt...
- Phải, em đang biểu diền cho mẹ em xem.
Louis vội nhìn ngược lên trên. Đó là phản ứng tự nhiên khi chàng muốn biết mẹ tôi là ai, chứ không phải chàng mắc cỡ. Rồi Louis vội nói:
- Anh quên, lúc nãy em có nói mẹ em có một nhân tình trẻ măng. Có phải cậu bé đang đứng bên cạnh bà trên đó không?
- Đúng. Cậu bé đó trước đây là nhân tình của em.
- Rồi sao em lại nhường cho bà?
- Vì mẹ emđang cần một đàn ông, và nhất là bà có MÁU ĐỤ TRẺ CON.
Louis lại nhìn vội lên lần nữa, miệng mỉm cười.
Cười như khoái chí mộtđiều gì thầm kín:
- Anh tưởng chỉ ở Âu Châu mới có loại đàn bà thích địt trẻ em, không ngờ...
Nhìn lên, tôi thấý mẹ cười cười thích thú:
- Mẹ em chỉ thích làm tình với trẻ con thôi sao?
Louis hỏi.
- Vớ; người lớn nữa chứ, và... và là người ngoại quốc
- Chẳng hạn? Louis hỏi nhanh.
Chẳng hạn bà đã ăn nằm với hai người Pháp. Một lớn, một bé con. Nhưng cả hai là người da trắng, và nhỏ tuổi thua bà.
Thế chắc bà chưa thử qua da đen tụi anh?
Tôi lại ngước nhìn lên mẹ lần nữa, để dò ý bà. Mặt mẹ tôi lại đỏ phừng thêmlên, và cười híp mắt. Không biết tôi có hiểu lầm bà không, trong khi đó, Louis chỉ nhìn đôi mắt tôi, chàng đoán được phần nào phản ứng của mẹ tôi. Đột nhiên, chàng bảo tôi nầm ngửa ra để chàng đụ.
Louis quỳ thẳng đứng, đối diện với mẹ tôi, để bà nhìn cho rõ. Chàng cầm hai đùi tôi banh nhẹ ra, ấn cặc vào, rồi nắc. Cặp vú tôi rung theo từng nhịp. Tôi sướng quay quắc. Đầu không chịu nầm yên, mà phải lắc qua lắc về Mồm tôi la thả giàn, không còn sợ gì nữa. Nhìn cảnh dụ dã man như thế, làm sao mẹ tôi chịu nổi?
Được một lát, Louis bắt tôi khom người xuống đưa đít ra. Chàng lại nắc hung tàntừ đằng sau. Hai tay tôi bấu vào tấmra giường, rồi xé toạc cái báo gối. Vừa lúc đó, trên kia mẹ tôi bỗng gào lên thật lớn:
- Chị Phúc ơi, chắc mẹ cũng đi ngay ra phố, tìm một Tây đen như thếvề làm thử!
Bà cố tình nói bằng tiếng Pháp cho Louis cùng nghe. Nên chàng tuy đang đụ tôi, mà.mắt cư nhìn lên đầu tường và lòng có vẻ hãnh diện, hồ hởi về tài nghệ siêu đẳng, đã làm cho bà cụ phải si mê. Nghe mẹ bảo ra phốtìm Tây đen, tôi vộl ngăn bà. Vì tôi sợ, với số tuổi lớn, bà khó có thể tìm được một chàng Tây đen vừa ý. Phần trời lạnh mùa Thu... Nên tôi nói lớn, cũng bằng tiếng Pháp:
- Mẹ khỏi ra phố. Giờ này lạnh lấm. Đợi con một tí Nói xong tôi nhìn Louis cười. Chàng cũng ngầm hiểu tôi muốn nói gì. Cho nên, khỏi cần bảo, Louis tăng nhịp nắc. Chàng cố đánh thốc lên, cố diệt gọn tôi, để hành quân chiến trường khác. .
- Có khi nào anh gần gụi một bà lớn tuổi như mẹ em không?
- Hình như lúc nãy anh có nói rồi thì phải. Anh nói: tưởng chỉ Âu Châu mới có Đàn bà thích địt trẻ em. Không ngờ... Như thế có nghĩa là thuở bé, anh đã từng trải qua một thời vàng son oanh liệt. Không phải một, mà... lên đến chục người. Toàn là đầm da trắng, dâm hết chỗ chê... Hy vọng bà cụ em cũng cùng loại như thế. Gặp được đối thủ cao tay, địt mới đã. Anh cần đàn bà hồi xuân, càng tốt...
Nói xong, chàng lại nhìn lên trên kia, như ra hiệu với mẹ tôi. Mẹ quả là đàn bà hồi xuân thật, cọng thêm, bà mang trong người cái máu vừa dâm, vừa thích địt trẻ con. Louis mới hai mươi hai. Thì cũng chỉ bằng nửa số tuổi bà. Nhưng cái bà đang bị kích thích đây, có lẽ là Bửa bối của chàng quá lớn, và sức địt dẻo dai. Tựnhiêntôi nghĩ về mẹ, tôi thương mẹ. Tôi muốn bà hưởng cho hết mùi lạ trần gian, trủớc khi trăm tuổi quy tiên. Tôi quá trẻ. Còn bao nhiêu cơ hội.Tôi bảo:
- Louis, mìnhngưng một chút đi. Emmuốn mẹ em được hưởng chút quà lạ. Anh hiểu chứ?
- Vâng, thế cũng được. Nhưng bà cụ sẽ vào đây hay sao? Louis hỏi.
- Anh nên qua phòng bà thì tiện hơn. Em không muốnhai bà chị embiết. Họ đi xem hát cũng sắp về... Anh đợi em một cMt nhé?
- Không sao. Anh chờ...
Thế là tối ra dấu cho mẹ về phòng bà.
Để Louis nằm đó, tôi điểm lại da mặt tí phấn son, mặc lại bộ đồ ngủ, xong chạy qua phòng mẹ. Mở cửa ra, tôi đã thấy bà đang trần truồng, nầm sấp trên chiếc
gối lớn, cà lồn, mồm la:
- Làm sao có một thầng Tây đen to con như Louis để địt cho sướng hở trời? Tôi thèm quá... Trông cái buồi của nó là lông lồn tôi dựng đứng, nước lồn ướt đẫm tMi. Sao lâu nay tôi ngu, không chịu tìmTây đen mà địt hở trời. Ước gì chị Phúc thương tình cho tôi được hưởng một giờ cũng là quý... Ôi, sao lồn tôi cứ đòi địt mãi thế này? Vlra ra với thầng Bảng hai cái đấy thôi...
Tôi vỗ nhẹ vai mẹ, rồi lễ phép nói:
- Con đây mẹ. Có Louis cho mẹ ngay bây giờ. Nhưng mẹ phải ăn mặc chưng diện, phấn son vào cho xinh chứ. AI lại đầu bù tóc rối như ngủ mđi dậy... Làm sao chàng có hứng được?
Mẹ khoát nhanh vô chiếc kimono màu bordeau. Bà đến bàn phấn, vừa nhìn trong gương tô Đíểm, vừa nói với tôi:
- Thế thì thích quá chị Phúc ơi. Hôm nay là ngày hên của mẹ. Được cô con gái tặng hai món quà lạ. Mà món nào cũng quý như vàng ngọc. Giời ơi, nhìn nó địt
chị, mà tử cung của mẹ giật bưng bưng. Có cánh, lúc nãy mẹ đã bay xuống cướp Louis của con rồi. Chàng đâu rồi con?
- Năm phút nữa chàng đến. Con dặn mẹ: có thích quá thì làm ơn la be bé tý. Hai chị con sắp về rồi... Điều thứ hai, là mẹ cho con được phép ở phòng này xem mẹ địt. Có được không? .
Thèm quá mà mẹ tôi ừđại. Bà không cần gì hơn là thấy Louis bước vào...
Năm phút sau, Louis quấn chiếc khăn lông trắng, được tôi dẫn vào giới thiệu:
- Mẹ của Mimi, người lúc nãy đứng trên cao xem chúng mình địt. Còn đây là Chuẩn úy Louis.
Hai người bất tay nhau, thân thiện. Lúc đầu hôm bà trântrọng với Bảng bao nhiêu, thì bây giờ bà lả lơi, mời mọc bấy nhiêu. Bà nói câu tiếng Pháp:
- Nhìn sức con trai, khỏe mạnh của anh, tôi bảo đảm bất cứ người đàn bà nào cũng mê chứ đừng bảo là tôi Tôi yêu cái dẻo dai và nhiều sáng kiến của anh. Đã đành anh là của Phúc, nhưng mẹ con tôi thường trao đổi nhau nhân tình... Anh đừng ngại...
Để cho hai người tán tỉnh, tôi rút vào một góc, ngồi sau chiếc bàn phấn. Thì trời ơi, tôi gặp ngay Bảng cũng đang lom khom ngồi đó từ lúc nào. Hắn đưa tay lên môi suỵt, bảo tôi im lặng. Đằng kia, mẹ tôi đã kéo Louis lên giường nằm cạnh bà. Hai người là hai thái cực Mẹ tôi thì trắng qụá, phản ảnh với màu đen mun của Louis. Người bà thon nhỏ, thanh mai, phản ảnh với tấm bồ tượng như lực sĩ đô vật của Louis. Mẹ bật thêm một ngọn đèn nhỏ nữa. Chỗ bà nằm bây giờ sang hơn. Hình như bà muốn tôi nhìn cho tận tường. Bà kể cho Louis nghe một kỷ niệm:
- Hồi mới kết hôn, có một lần, khi đang ân ái với chồng, ông ta xuất tinh sớm, trong khi tôi chưa được cảm giác đêmê chất ngất. Tôi chợt nhớ đến cuốn phim Pháp LE DÉSIR DE SIMON. T'rong đó, đạo diễn cho cô đào May Brigde bị một phu mỏ than người da đen hãm bên một triền đồi, vào một buổi chiều đầy sương mù. Ban đầu, cô May Bridge chống cựmãnh liệt, cương quyết cự tuyệt Tiếng cô la vang động một góc rừng. Nhưng sau đó, người ta thấy hai tay cô ôm siết chàng da đen vạm vỡ. Cô còn quấn chặt hai chân ghì lấy chàng da đen, chuyền lưỡi qua hôn nồng môi anh chàng. Tôi đã lén lút đi xem phim đó ba lần. Cứ đến đoạn hiếp dâm đầy kích thích đó, là in nhưrằng phần dưới tôi ướt đẵm. Hình nhưlúc đó tôi mới mười sáu thì phải. Phần giàn cảnh tuyệt vời đó của đạo diễn, là để làm cho người xem ghét anh chàng da đen, hay có cảm tình với chàng ta? Tôi nghi chắc cả hai.
Riêng tôi, hình ảnh người da đen đó, nhất là những động tác bạo hành, làm tình trên màn bạc, đã xâm nhập vào trí nhớ tôi như một kỷ niệm êm đềm? Mỗi lần mùa mưa đến tôi phải nằm dỗ giấc ngủ, người diễn viên da đen đó lại về trong ký ức. Không biết chỉ riêng tôi có cái kỷ niệm kỳ quái đó, hay tất cả những người đẹp Hà Nội đều có? Cho nên cái đêm chồng tôi xuất tinh sớm, tôi sợ lại phải nằm chới với một mình với nỗi thèm khoái lạc, tôi đã nhớ lại từng chi tiết màn hiếp dâm... Tôi đã ôm chặt nhà tôi... Trong bóng đêm... Tôi thì thào thật bé lời đối thoại của May Bứdge, và tôi đã ra. Tôi nghĩ nếu phải lén chồng tôi ngoại tình, tôi phải chon một người da đen.
Nhưng, muốn là một việc. Mà thành công lại là việc khác Mà cũng chả bao giờ dámngờ... đêm nay... ngay trong phòng ngủ em, có một phu mỏ hầm than, da đen. Louis, em là May Bridge đây. Hãy tưởngtượng đây là một triền đồi, mtìa Thu... Em đang muốn được anh hiếp, thay vì làm tình với em. Em muốn có cảm giác lạ. Tình dục mà làm theo khuôn thước, thì đó là một bữa ăn tnla tại nhà. Không, em không muốn thế. Anh phải bạo hành, phải dtldội, phải làm cho em đau đớn càng tốt, trủớc khi tay chân em quàng lấy anh, môi em sát môi anh. Có được không, Louis????
Tôi với thằng Bảng ngồi nghe ngơ ngẩn. Chúng tôi sắp được xem đóng phim. Louis với mẹ mới gọi là đồng lạng, đồng cân. Còn tôi, so với chàng, hơi non quá Louis đặt mẹ tôi nằm sóng sượt trên giương, bà vẫn phủ chiếc áo Kimono trên người, vờ nhắm mắt, nằm ngủ. Một chân bà hơi co lên, đưa làn da trắng mịn, đầy khiêu dâm. Louis bò từ ngạch cửa vào. Mắt láo liên, thận trọng. Chàng với người lên ngắm thân thể của mẹ tôi, nuết nước miếng. Mẹ tôi thì vẫn nằm ngủ mê man. Nhìn xuống bàn chân của mẹ tôi, Louis dùng môi trìu mến... Chàng hôn từng ngón, rồi le lưỡi liếmvào những kẽ chân. Mẹ tôi trở mình một tí, rồi lại nằm như cũ. Hai tay Louis nâng nhẹ bàn chân đó lên, dùng mũi hôn tha thiết. Mẹ tôi không phản ứng gì, cho đến khi chàng ngậmvào ngón cái bú ngon nhưmột bé
con bú vú mẹ.
Bà chưa mở mắt. Vẫn tưởng mình nầm mơ, nên miệng la nho nhỏ bằng tiếng Pháp:
- Sao hômnay người yêu lại tặng em món đặc biệt thế hả anh? Ôi, anh lại ngậm thêm vào những noun khác làm sao chịu nổi hở tình nhân?
Bỗng bà mở mẩt ra, nhìn thấy chàng da đen lực lưỡng. Bà rút chân lại, nói lớn:
- Không, không Giời ơi, có ai cứu tôi với. Tây đen vào hãm hiếp tôi này...
Louis chồm lên, dừng tay che miệng mẹ lại, không cho bà la lớn:
- Đừng, đừng la to. Đừng để mọi người biết chút tìnl; vụng trộm của tôi cho bà. Louis đây, bà, bà. Bà nằm yên, tôi thề là sẽ không làm bà đau đớn đâu. Da tôi đen, nhưng quả tứn tôi mang màu hồng, thưa bà. Ở vùng n(ng núi nầy, không có người đàn bà thứhai, bất đắc d tôi phải...
Mẹ tôi dùng hai chân đạp tống Louis ra. Bà xộ mạnh, đẩy chàng rơi xuống đất. Louis chồm ngồi dậy, bò lêngiường, cốtháo cáithắt lưng áo ngủ của mẹ tôi. Giằng co dữ lẩm, cuối cùng chiếc áo đã bung ra. Toàn tấm thân ngà ngọc, trắng nõn của mẹ tôi lộ ra đầy hấp dân.
- Thưa bà. Tôi do dự từ cả năm rồi. Tôi biết việc này mà đổ bể tới tai pháp luật, tôi có thể bị đày chung thân ngoài hải đảo, hoặc bị mang đi bẩn trong rừ'ng...
Nhưng, nhưng, quả timtôi, tấm lòng của tôi cho phép. Biết đâu, phải, biết đâu bà lại không mê thầng da đen xấu xí nghèo hèn này?
- Không, tao bảo không là không. Thà tao lấy một thằng da trắng ăn mày, còn hơn phải chịu nằm dưới bụng một thằng đa đen. Mầy nghe rõ chưa?? Cút đi
ngay, tao sẽ cho mầy ngồi tù...
- Tôi sẵn sàng ngồi tù. Nếu bà không thuận thì buộc lòng tôi phải cưỡng hiếp.
Nói xong, Louis quỳ thẳng lên, ôm mẹ tôi, hôn bả vai bà trong khi hai tay bà đóng thình thịch vào ngực, vào vai Louis. Bà làm như thật. Bà chống trả mãnh liệt hung bạo đến làm tôi có lúc định nhảy tới can thiệp Tội nghiệpthằne. Bảng. Nó định ra tay mấy lần, nếu không có tôi níu lại. Louis không nản lòng. Chàng đè cho được mẹ tôi nằm xuống rồi nằm chồng lên. Tay chàng tháo cái khăn lông trắng, vưt xuống đất, rồi cầm cặc dí vào lồn mẹ tôi. Bà nhất định kèm hai chân lại, chống cự. Nhưng sức Louis mạnh hơn nhiều. Cuối cùng, cái bửu bối gồ ghề của chàng đã lọt vào.
Nằm dưới, mẹ tôi chỉ còn phản đối gần như lấy lệ, yếu dần, yếu dầu. Louis bẩt đầu nắc êm êm. Hai tay mẹ tôi buông thõng, thay vì cứ đẩy Louis cho bằng được. Để ý tôi thấy hai bàn chânbà hơi triển mạnh ra, diễn tả cảm giác thích thú đang dậy trong cơ thể bà. Louis nắc mạnh dần, mạnh dần. Lò xo chiếc giường đồng đắt tiền của mẹ tôi kêu cút kít. Tiếng cặc Louis va chạm nước lồn bà, rồi tiếng âm ư rên nhỏ của mẹ vang iên... Tạo căn phòng không khí vô cùng dâm đãng, kích thích. Bấy giờ, để ý, tôi thấy cánh cửa phòng hãy còn mở toang.
Louis hạ môi xuống hôn nồng mẹ tôi một cái dài mấy phút. Bà trân người, níu chặt cổ Louis. Bà diễn tả đúng cái phảnứng của May Bridge. Đã thế, cặp mông của bà xàng qua lại kịch liệt. Cả đôi chân của bà nữa, quấn tréo, giữ không cho Louis rời bà nửa phân. Bà rên khẽ:
- Louis, em không còn xem anh là thằng mọi da đen nữa. Cặc anh làm em quên chồng em, quên luôn nhân tình, và tất cả. Sao anh không chờ chồng em đi vắng rồi mò vào giường em, mà phải đè ngay giữa rùng vậy hả anh? Cặc anhđịt sướng không tả nổi Louis ơi.
- Mình đang địt nhau trên giường đây, em không biết sao? Louis nói.
Nói xong, Louls đưa hai chân mẹ tôi lên vai chàng. Tay chàng bợ cao mông bà lên. Chàng quỳ, nắc tới rầm rầm. Mẹ tôi lắc lư cái đầu. Mất nhắmhíp, mồm la vang cả căn phòng:
- Trời ơi, chết con, sau trận này con còn biết lấy ai nữa đây hở Giời? Cặc của anh d~i quá cỡ Louis ơi. Nó dộng thốn tận trong đáy lồn em. Sao nó có thể dài quá thế hả anh? Anh xin giải ngũ được không? Về đây em nuôi trong nhà này, tha hồ đụ suết ngày. Em mê đụ hơn tất cả mọi thứ trên đời, Louis ơi. Anh không cần phải địtkiểu nào khác. Chỉ mỗi kiểu này, hồn em cũng lên mây, người yêu ơi!
Vừa lúc đó, hai chị tôi đi xem hát về, nghe mẹ tôi rên bằng tiếng Pháp, thì đứng lại ngay cửa phòng, nhìn vào. Họ rất ngạc nhiên, sao tự nhiên có chàng Tây đen đè địt mẹ tôi dữ tợn thế. Hai chị vội ngồi xuống, nấp bớt mình bên cánh cửa, quan sát. Khi thấy mẹ diễn tả nỗi sung sướng cực điểm, chị Ngọc cũng chu cặp môi lên mà hít hà, sướng theo. Còn chị Loan, chịu không ngổi, bò sát xuống, vào cuối giường mẹ tôi, để nhìn cho rõ.
Thật không còn cảnh tượng nào khích động, khêu gợi hơn thế nữa, nhất là hai chị đã từng ngủ với Tây trắng. Mẹ tôi nhớ lại cảnh "quậy cà phê" mà Louis đã làm cho tôi khi nãy, nên bà nói:
- "Café Au Lait" đi Louis. Lúc nãy nhìn anh tặng cho Mimi màn đó, em mê chết đi được. Buồi anh lớn mà làm món ấy, chỉ có chết thôi. Nhanh đi anh!
Louis rút cặc ra. Bắt mẹ tôi banh rộng cái háng. Chàng cầm cặc quậy mạnh miệng lồn. Mới có ba bốn vòng, mông đít bà nhảy tưng tưng lên, hai tay tự bóp
vú rồi la như nhà cháy:
- C'est fonnidable. C'est merveilleux. Merci Louis.
(Ôi sướng quá. Ôi tuyệt vời quá. Cám ơn anh, Louis).
Mấy cô con gái tôi mà nhìn thấy cảnh này, thế nào cũng tìm Tây đen về cho nó địt thôi.
Cuộc đời đang yên vui. Mẹ con chúng tôi đang "hạnh phúc?' Hết Tây trắng đến Tây đen, rồi Marốc gạch mặt. Không còn loại đàn ông ngoại quốc nào chúng tôi chưa thử qua. Nhưng một sáng, giữa lúc mọi nhà còn đang yên giấc, dưới đường, bọn bán báo rao tin: Đất nước cắt chia, Sông Bến Hải là lằn ranh thù hận ực trên Hiệp định Giơ neo chưa ráo dân Hà Nội đã nhốn nháo chuẩn'bị cuộc di cư vĩ đại chưa từng có: Gần hai triệu người, xuống tàu vào Nam. Hai chị tôi cùng bốlên đường đi tn.lớc. Có lẽ vì ông cụ và hai chị từng chứng kiến cảnh đấu tố ghê hồn, rùng rợn vào thời kỳ Cải cách ruộng đất. Và có lẽ, có lẽ thôi, bố tôi, một phần muốn sống xa mẹ tôi càng sớm càng tot. Ông đã được bà người làm, tức mẹ của Bảng, báo cáo không sót một chi tiết về những lần ngoại tình kinh thiên động địa của mẹ tôi.
Còn tôi, và mẹ ở lại, đi sau, là cốbán cho được ba căn nhà, dù mắc, dù rẻ. Vắng bố và hai chị, căn nhà trở nên rộng hơn, vẩng hơn. Bây giờ thì mẹ tôi đang cặp với một ông quan tư, cũng da đen, thêm cái: có gạch mặt. Tướng ông này lạicàng to lớn hơn anh chàng Louis. Đúng nhưlời mẹ tôi thường tâm sự: bà sợ không đủ thời gian để tận hưởng thú Trần gian. Bà chơi vộ.i, sốngvội, hưởng vội. Càng nhiều càng tốt, vì tuổi đời đã sắp hoàng hôn.
Suốt hai tuần lễ, tôi lang thang khắp phố phường Hà Nội. Tôi đã đi những con đường mà bé giờ chưa từng bướcqua. Tôi đã ănnhững món bé giờ chưa từng nếm thửđe cốômhếtcái yêu thương một Hà Nội đặc thù. Vì tôi biết chấc là mình sẽ nhớ nó vô cùng. Hình như lấp ló đó đây trên những bức tường hoen ố những phố nghèo, có những tờ biểu ngữ hô hào đừng bỏ Hà Nội mà đi, do những phu xe kéo dán lên vào lúc nửa đêm. Nhứng Hà Nội, dù đang tan thương, Hồ Hoàn Kiếm vẫn trữ tình, lãng mạn. Đất trời ở đây cũng trư tình lãng mạn. Chả trách mẹ cùng ba chị em tôi đã chẳng đa tình đến Trời đất cũng chào thua.
Bán rẻ xong ba căn nhà, mẹ và tôi lên chuyến phi cơ cuối cùng vào một buổi sáng. Cánh phi cơ nghiêng một lần cuối, để chúng tôi vĩnh biệt đô thị thân yêu. Chúng tôi chẳng mang theo hành trang được những gì củạ Hà Nội ngoại trù giọng nói, và bản tính ĐA TÌNH cố hữu.
Vào Sài Gòn, bốxin được một châncông chức trong sở Bưu Điện (nghề cũ của ông thuở thanh niên). Còn hai chị Ngọc và Loan đi dạy học ở trường Pháp. Mẹ tôi mua một căn phốở đường Tự Do, mở một tiệm bán rượu cho tây. Chỉ còn cách đó, bà mới có dịp giao du, đi lại với các quan Tây, nguồn vui bất tận của bà. Cuối tUần, thì chả khi nào thấy bà có mặt tại cái Bar được đặt tên là Le PapinOn (Con bướm). Không biết vô tình hay cố ý, cái tên đó thể hiện đặc tính của mẹ tôi. Bà quả là cánh bướm. Một con bướm già, thức dậy trễ, chắp cánh vào vườn hoa, tìm hút nhụy cho được bất cứ đóa hoa nào bà thích, dù là một nụ tầm xuân.
Thật vậy, trong số những nhân tình gần đây của mẹ tôi, ít khi thấy có ai ngoài ba mươi tuổi. Và cũng chẳng ai mang đến lon Đại úy, Trung úy là hết cỡ. Như thế là bà vẫn bị máu thích trề con hoành hành. Một buổi tối, tôi rời ghế thu ngân sớm vài tiếng để nghỉ ngơi, vì khách đông suốt cả ngày. Khi ngang qua phòng bà, tôi lại nghe tiếng rên của một trẻ em. Trẻ lắm, hình như là một người Việt. Ghé mắt lại tham luan như thường lệ, tôi rất đỗi ngạc nhiên, thấy mẹ đang bú cặc thằng cu Thạch, khoảng mười lăm tuổi, con bác Đáng hàng xóm.
Bác Đáng di cư với chúng tôi trên cùng mộtphi cơ. Sự thân quen mật thiết gần như bà con ruột thịt. Bác xem mẹ tôi như chị em một nhà, có cái gì ngon cũng mang qua mời mẹ. Mẹ tôi cũng thế, he đi xem cải lương Gánh Kim Chung, thế nào cũng chạy qua mời bác Đáng. Thế mà... tốl hôm nay... thằng Thạch, tuối chỉ bằng cháu nội của mẹ tôi, đang trầntruồng nằm ra đó cho bà ngậm cặc bú ngon lành, như bú một tình nhân. Dĩnhiên là tôi biết mẹ mang nặng cái máu bệnh hoạn đó tth ngoài Bắc. Nhưng không thể ngờ, nó lại trầm kha đến độ không ngờ nổi. ThằngThạch rên lớn:
- Cô giáo con bú không bằng một nửa của bác, bác Vân ơi. Không được bác cười cợt, giỡn hớt, và... tỏ ý yêu thương, bố bảo, con chẳng bao giờ dám lên gác này cho bác ôm bú như thếnày đâu. Bác đã giàu, lại lớn tuổi hơn mẹ con... Nhỡ tới tai bà ấy... có mà con ăn đòn nhừ người ra thôi...
Mẹ tôi vẫn mặc chiếc áo nhung màutím. Hình như bà mới đi đâu về. Tay bà nắm cứng con cặc của Thạch, mắt bà ngước lên nhìn cậu bé, nói giọng thều thào, tội nghiệp:
- Bác biết. Cho nên, Thạch có đến đây chơi, về nhà mẹ hỏi thì phải giấu kín nhé. Tại bác yêu Thạch quá nên liều. Bác yêu Thạch từ hôm ngồi trên máy bay vào Nam lận, mà không dám nói. Cứ lúc nào cần tiền tiêu vặt, cho bác biết. Bao nhiêu cũng có. Đừng ngại nhé, Thạch.
Lúc bà nhả con cặc ra, tôi mới nhìn thấy thằng bé có con cặc to vừa phải, nhưng đầu cặc đã lồi ra. Lông dái lưa thưa. Da cặc trắng bóc. Nhìn bàn tay mẹ vọc bóp con cu, lồn tôi ứa nước ướt nhem. Tôi nhớ thằng Bảng. Chỉ nhớ mỗi mình nó, mặc dầu tôi đã nằm dưới bụng cả vài ba anh T^ay đen... Có lẽ hình ảnh trẻ măng của Thạch làm tôi liên tưởng cậu bé đã cùng tôi làm tình lần đầu tiên. Hôm rời Hà Nội, vì giận mẹ Bảng đã mét hết những thông gia của bà cho bố tôi nghe, nên mẹ tôi quyết định để mẹ con của Bảng ở lại. Lúc xe gần chạy ra phi trường, thằng Bảng đến đứng cạnh tôi. Mặt hoàn toàn thất vọng. Lần đầu tiên trước bao nhiêu người, hắn dám nắmbàn tay tôi, nước mắt chan hòa. Hắn khóc ngon lành như đứa trẻ lên ba, vì biết là chẳng bao giờ còn gặp tôi lần nữa. Hắn khóc cũng vì mấy tuần qua, báo chí Hà Nội đã báo trủớc một viễn ảnh vô cùng đen tối, không những cho Hà Nội, mà còn toàn miền Bắc Việt Nam, khi cộng sản tiếp thu.
Trong phòng, mẹ tôi chồm lên, hạ mũi xuống hôn đê mê thằng Thạch. Có lẽ Thạch đã từng hưởng thụ tình dục nhiều lần với cô giáo nào đó, nên cách nó ôm đầu tóc mẹ tôi để nút lưỡi, trông rành điệu như một người lớn. Hèn chi, ngày thường, khi tôi ngồi ghếthu ngân, thỉnh thoảng có thấy Thạch chạy qua, nhìn trước, nhìn sau, rồi vờ hỏi tôi có thấy mẹ Thạch qua đây khôĐgnh lên gác nghỉ ngơi một chốc, thấy cảnh tình tự này, người tôi hồi lực cách dễ dàng. Đã thế tôi đang thèm một thằng Bảng nào đó, tuổi chỉ bằng bé Thạch trong kia, càng tốt. Tôi hơi rùng mình khi nghĩ đến sự táo bạo của mẹ tôi. Còn trẻ như tôi, mà chưa bao giờ tôi thoáng có ý nghĩ sẽ ngủ với cậu bé nhỏ xíu như vậy Thế thì căn bệnh của mẹ tôi quả là trầm trọng thật. Thếnhưng nó chỉ bộc lộ từ lúc tôi đề nghị bà thử làm tình với Bảng. Bây giờ đến phiên bé Thạch. Như vậy nghĩa là từ rất lâu rồi, trong mẹ tôi đã âm ỉ cái sở thích quái dị đó, mà không dám bộc lộ, hay tâm tình với ai. Tôi lại sợ chính mình, khi lớn tuổi hơn, cũng sẽ mang cùng chứng nan y khó chữa đó. Đây này, tôi đang thèm một cậu bé tuổi chỉ bằng Thạch trong kia thôi...
Mẹ tôi cứ'để nguyên áo dài nhung, quần trắng, nằm sấp lên người thằng bé. Dường như mẹ đang sống với mộtkỷ niệm nào đẹp lắm của thời hoa niên. Hoặc
kỷ niệm của một lần hãm trẻ con...
Hình ảnh trong kia dâm dễ sợ. Một bà cụ, tuổi đã bốn hai, đè nút lưỡi một cậu bé chỉ mười lăm... Nhìn giống nhu hình ảnh một bà già hiếp dâm một thằng nhỏ. Chính cái đó làm tôi dù mệt, phải cúi khom, nhìn vào lỗ khóa, xem cho mãn nhãn. Còn mọi lần, khi bà địt với Tây, tôi nhàm chán, gần như không còn muốn nhìn nữa. Bỗng thằng Thạch ngưng nút lưỡi, đòi mẹ tôi:
- Sao bác nói mình về đây, sẽ cổi hết quần áo ra bú nhau, rồi bây giờ lại mặc nguyên áo dài như thế kia? Thử Thạch một lần đi, bác sẽ mê tài bú lồn của
Thạch không dứt được...
Nghe thế, mẹ tôi, đôi mắt sưng húp lên vì cơn dâm. Bà nhìn cậu bé, rồi thầm thì:
- Anh cổi cho em đi, Thạch.
Giời ơi. Nghe sao mà dâm đãng thế. Mẹ có thể gọi Thạch bằng anh cơ à? Lãng mạn hết chỗ chê. Thằng Thạch đưa tay lần cổi các nút áo. Hắn biết mở cả khuy
xú cheng ra mới kinh khiếp. Xong Thạch xô nhẹ mẹ tôi nằm ngửa ra, ngồi dậy cổi luôn hai lần quần cho mẹ. Bà nằm nhắm mắt, hồn bay tận mây xanh. Bà đang tận hưởng muôn ngàn cảm giác kỳ ảo, lạ lùng như trong mơ.
Có thể như thế chăng? Cậu bé xem bà như một nhân tình cùng tuổi. Hắn dang nhẹ hai háng mẹ ra, tay vuốt vuốt chòm lông xồm xoàm đen kịt của mẹ. Thạch
say mê nhìn, rồi há mồm cắn thật nhẹ vào cái mu lồn một cái. Mẹ tôi điếng cả tâm thần, ểnh người lên, há mồm la khe khẽ:
- Thạch có biết em lởn tuổi hơn mẹ anh không?
Giời ơi, anh bé thế mà đòi địt em hả Thạch? Rủi em có thai với anh thì sao? Sao lúc còn ở Hà Nội, chả bao giờ thấy anh qua chơi nhà em??? Nếu có, bây giờ cái bụng em đã gần sanh rồi, Thạch có biết không? Ôi, anh cắn mạnh vào đi. Em không đau đâu. Trông cái mặt anh dễ thương, non quá đi thôi. Em thèm một nhân tình bé như anh vậy, địt mới sướng. Sao hôm nay Trời đất mới cho???
Mẹ tôi nói huyên thuyên không nghỉ. Bà cảm xúc quá mạnh. Tâm hồn bà rung động mãnh liệt. Nó khác với những lần làm tình với người lớn nhiều lắm. Mẹ tôi thúc giục:
- Nằm ngược ngược đầu, đưa cặc vào mặt em. Mình bắt đầu bú nhau, đi anh... Lồn em nóng lắm rồi, không còn chịu được nữa. Lấy em suết đời nghe Thạch? Cậu bé vừa đưa cái mông về hướng mặt mẹ tôi, thì bà chụp lấy cặc Thạch, cho vào mồm bú chùn chụt, ngon hơn ăn yến. Dưới kia, bà dang rộng lồn ra, hai tay Thạch banh rộng thêm. Lưỡi cậu đưa vào huyệt đạo Hai người tha hồ tặng nhau những thần tiên, có thể nói chỉ những bậc vua chúa bênTàu ngày xưa mới hưởng thêm một con nhạn lờ đờ nữa bị mẹ tôi bắn hạ. Bất cứ đàn ông trẻ con nào đã qua tay bà, là phải mê bà như điếu đổ. Lý do: bà cưng chiều không phải như nhân tình, mà là một đứa con... Nằm dưới, bà chưa chịu. Bà lật Thạch nằm xuống dưới, để bà trọn quyền làm cho cậu bé phải ngất ngưcon tàu đi. Bà trịn, bà cà miệng lồn lên mũi, lên trán Thạch, trong khi mồm bà chuốt viết chì một cách ngon lành. Bất ngờ, thằng Thạch nhả lồn bà ra, kêu thất thanh:
- Em liếm cặc sướng quá Papillon ơi. Nhè nhẹ không anh ra uổng lắm, mình còn phải địt nữa em ơi. Bú nhau xong, anh sẽ thoa thuốc chơi dai. Kéo dài đến hai giờ sáng cho em đã nhé???
Mẹ tôi như chìm vào hôn mê, bất tỉnh. Bà không còn nhận thứcđược những gì đang xảy ra chung quanh. Sao thình nnh thằng Thạch dám gọi bà là em? Nó còn muốn địtbà đến hai giờ sáng? Bà ngậm khúc cặc trắng bóc, non choẹt của cậu bé để bú, mà sao hồn vẫn chưa tỉnh.
Tôi nghe bắp vế mình có một dòng nước chảy nhẹ xuống. Lồn tôi nóng còn hơn hấp vào lò lửa. Mắt tôi hoa lên giống hệt hôm mẹ địt thằng Bảng ở Hà Nội. Rồi tôi cũng cần ngay một đàn ông trắng, đen gì cũng được Miễn có cặc cho tôi thỏa mãn.
Tôi chạy nhanh xuống nhà. Càng về khuya, cái Bar rượu của mẹ tôi càng đông khách. Khói thuốc mịt mùng. Tiếng nhạc, tiếng cười đùa của khách và những gái bán bar thật huyênnáo. Những khách quen nghiêng đầu chào tôi. Ngoại trù một anh chàng sĩ quan trẻ, lạ hoắc, mắt xanh, mang lon Trung úy Hải quân. Anh ngồi ở đầu bar rượu, đang nhâm nhi ly Whisky.
- Chào Trung úy, tôi thân thiện chào.
Anh ta chỉ gật đầu, nhoền cười chào lại mà không nói. Lúc đó tôi mới để ý: cái lon anh ta mang khác với lon các sĩ quan Pháp thường đến uống rượu ở đây. Tôi đến gần hơn làm quen:
- Chắc ông là sĩ quan một thương thuyền nước ngoài?
- Tôi không nói được tiếng Pháp. Anh trả lời tôi bằng tiếng Mỹ.
- Ô xin lỗi. Chắc ôngthuộc Hải quân Hoa Kỳ? Tôi hỏi bằng tiếng Mỹ
- Vâng, chúng tôi đến thay thếquân đội Pháp. May quá hôm nay tôi mới gặp được một phụ nữ Việt nói tiếngMỹ. Tôi xin phép mời cô một Saigon Tea nhé?
- Ông khỏi phiền, vì tôi là con gái bà chủ bar này.
Hân hạnh được làm quen với ông. Tôi tên là Phúc. Còn ông?
- Tên tôi là Bill. Thếnào, tôi không thể mời cô một Saigon Tea sao?
- Vâng cũng được. Nhưng tôi thích được hầu chuyện với ông hơn. Tiếng Mỹ của tôi không giỏi mấy, nên có dịp là tôi muốn làm quen với người Hoa Kỳ. Tôi có hân hạnh làmhọc trò clla ông không? Nếu được, hằng ngày ông có thể đến đây uống rượu Free...
- Không dám. Nhưng nếu rỗi là tôi sẽ đến đây uống rượu, hoặc mời cô đi chơi, hoặc mời cô đến căn cứ Hải quân của tôi bên Nhà Bè. Vui lắm. ở đó tôi có bạn rất đông....
Quan sát Bill, tôi thấy chàng thành thật, và có vẻ hào hoa hơn những anh sĩ quan người Pháp. Tôi hỏi Bill qua loa về thân thế và tình yêu, và sở thích. Bill bảo thích âm nhạc. Lợi dụng đúng cơ hộl, tôi mời Bill lên phòng tôi trên lầu để khoe chàng giàn âm thanh tối tân, đắt tiền, và những dĩa nhạc đang thịnh hành nhất nước Mỹ. Lên khỏi cầu thang, khi ngang qua cửa phòng mẹ, cả Bill và tôiđều nghe tiếng rên sung sướng của mẹ. Bill bỗng ngừng lại. Chàng hơi ngước nhìn cánh cửa phòng, rồi cúi xuống bên vai'tôi hỏi nhỏ:
- Hình như nhà em có người bệnh? Sao em lại để họ than gào đau khổ thế?
Ngượng quá, tôi ấp úng hết một đỗi lâu, trong khi mẹ tôi lại rên lớn hơn. Tôi đành thú thật:
- Không. Đó là tiếng rên khoái lạc của mẹ em. Bà đang làm tình với... với...
Tôi chưa kịp dứt dâu nói, thì tiếng rên của Thạch tiếp liền sau đó:
- Con bú thế, bác có thích không? Con đã bảo, chỉ cần thử với con một lần, là bác sẽ mê tít thò lò.
- Thạch ơi, đâu có ngờ anh bú rành hơn cả người lớn nữa. Thích quá đi mất. Như thế này, chắc em phải lấy anh luôn làm chồng... Ôi, ai dạy cho anh vậy hả
Thạch? Đó anh, em chịu nhất cái lưỡi của anh thọc hẳn vào bên trong lỗ lồn mà rung, mà quậy, mà... ôi chồng non của em ơi... chết, chết.
Bill tỏ vẻ ngạc nhiên. Thâm tâm chàng thừa hiểu tiếng rêncủa mẹ tôi làtiếngrên khoái lạc, nhưng chàng hỏi tránh đi, có lẽ vì lịch sự. Rồi tiếp theo là câu nói của bé Thạch. Chàng không hiểu. Nhưng biết chắc đó là giọng nói của một cậu bé. Tôi chưa kịp giải thích gì cả, thì Bill tự động cúi xuống nhìn qua lỗ khóa. Còn tôi thì nhìn qua cái lỗ đinh ở phần trên cánh cửa.
Trong kia, mẹ tôi truồng trần, đứng chàng hảng hai chân ra. Mặt ngước lêntrần nhà. Tóc xõa dài chấm mông đít. Hai tay bà bóp mạnh cặp vú. Mặt nhăn rúm. Môi chu nhọn lên phì phào hơi thở. Thỉnh thoảng nhìn xuống mặt thằnl' Thạch, rồi bà rên khe khẽ:
- Nhìn cháu nội tôi bú lồn tôi kìa. Thếnày thì cháu có lấy hết tiền của bà phung phí, bà cũng không buồn đâu, Thạch ơi... Thuở bé em chưa được ai nhỏ tuổi như anh bú lồn cả. Xem kìa, dâm ơi là dâm. Dâm không thể nào tả nổi. Sao Trời cứcho con được hưởng những của lạ, đắt tiền như thế này hỡi trời??? Mỗi ngày, đi
học về là anh bay qua đây nhé Thạch? Giời ơi, răng non của anh đang nhần nhần cái mồng đóc của em đấy hả???
Tôi liếc sơ chàng Bill. Mặt anh ta đỏ như uống rượu Mắt sưng bụp lên. Miệng hơi há ra. Anh vẫy tay, bảo tôi khom xuống cho anh hỏi:
- Người đàn bà trong kia là ai vậy?
Mẹ em. Tôi đáp. Tại sao? Anh có thắc mắc gì không?
- Thếcòn cậu bé kia? Bill hỏi.
- Là... là... là nhân tình của bà. Trẻ con quá phải không? Cứ nói thẳng đi, không sao đâu.
- A... A... không. Nhưng mẹ em bao nhiêu tuổi?
- Mẹ em.. bốn mươi hai... Cậu bé... khoảng mười lăm... ánh thấy thế nào???
Thếcậu bé có phải... là em của em... hay là.
- Người dưng. Con hàng xóm... Tại sao?
Bill thở phào nhẹ nhõm. Hình như chàng vừa trút được nỗi băn khoăn nào đó trong trí óc. Mồm chàng nói chuyện với tôi nhưng mắt vẫn không rời lỗ khóa,
xem rất thích thú. Bill nói:
- Xin phép em cho anh được cơ hội xem pha làm tình hy hữu này. Nó... nó... gợi trong anh rất nhiều kỷ niệm. Nhất là thời thơ ấu của anh, hồi còn ở San Francisco
Trong kia, hai tay mẹ đang ấn mạnh đầu Thạch vào lồn bà. Bà vò rối tung tóc cậu bé. Trông dã man, dâm dật kỳ lạ. Mồm mẹ nói huyên thuyên những câu không mạch' lạc, vô nghĩa. Chòm lông lồn đen thui của bà cứ thế cà sát mặt thằng Thạch. Cậu bé gồng cái lưỡi liếm mạnh khe lồn, xong táp vào cái hột le mà bú mạnh. Tiếng bú chách chách vang lên rõ mồn một. Bỗng tôi thấy tay của Bill bụm phần hạ bộ, rồi suýt soa sung sướng. Tay kia chàng sờ mông đít tôi bóp nhè nhẹ. Lồntôi, một lần nữa, lại túa nươc ra ươt chèm nhem. Tôi có cảm giác như bắp bếcủa tôi cũng đang ướt Thèm tình dục quá, tôi cầm đại tay Bill đặt vào lồn tôi. Chàng chỉ sờ ở đó khoảng mấy dây, rồi,tự động ấp cái mặt đẹp trai vào hôn lồn tôi thật tha thiết...
Dù là Bill đang cạp ngoàị quần, nhưng hơi nóng từ miệng chàng đang làmcho lồn tôi muốn phực lửa. Tôi cũng bắt chước mẹ trong kia, đứng dang hai chân rộng ra, tuột hẳn hai lần quần xuống. Và rồi miệng Bill đã phập vào, M ngấu nghiến, "ăn," "nhai," mút ào ào nhưheo đói ăn cám. Sướng quá mà tôi không dám rên thành lời. Cái cảnh làm tình đầy lãng mạn, oái oăm này của tôi hấp dẫn hơn của mẹ nhiều. vì tôi không thể đợi đưa Bill vào phòng riêng của tôi, nơi đó tôi với chàng tha hồ rên vỡ nhà cũng không ai biết. Tôi không thể đợi, bởi vì... cơn dâm của tôi đã dâng lên đến chân tóc Và phần nữa... tôi muốn thử làm tình lần đầu với một sĩ quan Hoa Kỳ. Chừng đó sự khiêu khích, hấp dẫn, đã làm cho cả tôi lẫn Bill cứ giở cơm nguội ra ăn ở giữa rùng, thay vì dọn hẳn lên bàn độc, có rượu, có mâm...
Hình như Bill cũng lãng mạn không kém. Hai tay chàng cho ra sau đít tôi đè cặp mông về phía tru"ớc, để lấy thế bú tôi vô cùng thích thú. Nhìn xuống, mái tóc vàng ánh của Bill, sóng mũi cao của Bill, cặp lông nheo cong tớn của chẫng, cho tôi cảm giác hoàn toàn khác hằn những lần tôi đụ với Philip ở Hà Nội. Tôi với Billkhông cần rên la. Trong kia đã có mẹ và Thạch la giùm:
- Để nguyên, bác chà nước lồn lên mặt Thạch, lên tóc Thạch. Đấy, về nhà có tắm, nhớ đừng rủa mất mùi lồn của bác nhé cưng? Giời ơi, tôi đang hiếp dâm một
thằng bé đáng tuổi con của tôi nè Giời. Làm sao trong Dinh Gia Long bà Nhu có của lạ này mà chơi??? Đã lồn lắm anh Thạch ơi. Anh có muốn cắn lồn em cho chảy máu ra không? Muốn thì làm đi, không đau đâu...
Để cho Bill tha hồ bú, tôi lại ghé mắt qua lỗ đinh, nhìn vào trong lần nủa. Bây giờ mẹ nằm ngửa nửa người trên giường đồng, thòng hai đùi xuống đất. Kê cái mông đít bằng một chiếc gối dày. Hai tay thằng nhỏ banh rộng miệng lồn mẹ ra, dùng lưỡi đụ chan chứa. Mặt mẹ nhăn như muốn khóc. Bà quay quắt, răng cắn "chặt" môi, mắt nhắm hít. Tiếng thở phì phèo vang mãi tận ngoài nầy. Bà la lớn khi ba ngón tay cậu đâm sâu vào âm đạo.
- Ôi Giời, cha tiên nhân, sư tổ chúng mày. Bú lồn thôi còn địt bà nữa hả. Giời ơi, làm sao tôi nhịn được hỡi Giời cao, Đất rộng??? Có ai ngờ cậu bé mười lăm mà làm cho tôi phải gào ngất ngư nhưthếnày. Marốc, Tây gạch mặt địt, tôi cònchưa la lớn như thế này. Chết con thật rồi Chúa ơi... Ôi Giời, ba ngón tay thần tiên quá, tuyệt vời quá anh Thạch ơi...
Ngoài này, bỗng anh chàng Bill hứng lên, ngậm vào hột le của tôi nút mạnh. Sướng quá, tôi quên mất. Mở mồm la thất thanh, không cần mẹ tôi sẽ nghe thấy:
- Ôi Bill ơi. Anh bú hột le của em sướng quá Bill ơi Nút mạnh đi. Lát nữa vào giường, em sẽ nầm nửa người, thòng chân xuống đất cho anh bú, và thọc vào lồn em...
Dĩ nhiên là tôi rên bầng tiếng Mỹ cho Bilthiểu, để chàng có thêmhứng mà bú. Trong kia, cả mẹ và Thạch ngừng hoạt động, trần truồng chạy ra cửa, mở ra. Nhìn thấy chàng Bill đang ôm bú tôi, và nghe tôi nói tiếng Mỹ, bà chợt hiểu... Thằng Thạch nhìn lồn tôi với vẻ thèm thuồng... Đúng là một cậu bé. Thạch không kể gì mẹ tôi đang đứng đó. Tôi cũng nhìn con cặc đang cương cứng của Thạch và thầm mơ ước...
Nghe tiếng mở cửa, chàng Billngừngbú nhìn ngoáy lại đửng thẳng người, chào mẹ tôi:
- Chào bác... Chào em... bé. Xin lỗi, cháu là bạn của cô Phúc đây... Xin bác tha lỗi...
- Đây là Bill bạn của con mới quen. Lẽ ra con mang chàng vào phòng nghe nhạc, nhưng khi ngang qua phòng mẹ... Nhìn cảnh Thạch blí mẹ... hai đứa con nhịn không được, đã phải... Thay vì giận dỗi, mẹ tôi đã cười chào lại Bill cách lịch sự. Cái lạ là, bà đang trần truồng, đứng trủớc mặt Bill mà bà không chút ngượng nghịu, mắc cỡ. Ngược lại bà còn như hơi có phần hãnh diện với tấm thân, tuy đã lớn tuổi, mà vẫn còn nẩy lửa, hấp dẫn... Hay có lẽ bà muốn khêu gợi Bill chăng? Nếu như thế quả mẹ tôi là người đàn bà ngoại hạng. Mẹ đưa tay bắt tay Bill, rồi giới thiệu:
- Tên tôi là V^n. Còn cậu bé này tên Thạch, người yêu của tôi. Mời Bill và con gái tôi vào phòng ngồi nói chuyện, đứng thếnày không tiện.
Bill đưa mắt nhìn tôi. Tôi gật đầu, rồi kéo quần lên. Cả bốn vào phòng. Mẹ tôi khóa trái cánh cửa lại. Tôi vào vì muốn xem nhữrlg gì sẽ xảy ra kế tiếp. Vì chỉ nhìn ánh mắt mẹ tôi nhìn chàng Bill, tôi hơi đoán được cớ sự Mẹ tôi luôn luôn'íà người đàn bà bốc lửa, là một hỏa diệm sơn sẵn sàng phun thạch nham. Quả như thế. Vừa bước vào cửa phòng, mẹ tôi xoay người lại với dáng điệu như một nữ tài tử trong phim, tay chống nạnh, tay kia đan vào lọn tóc dày, đen láy, nói:
- Trước lạ sau quen. Anh Bill là người Mỹ. Chắc không lạ gì cảnh sống lôa thể như tôi và Thạch đây. Để được tự nhiên hơn trong khi nói chuyện, sao tất cả chúng ta không cùng... lõa thể, sống những giây phút thoải mái như những bãi biển nổi tiếng tại Cali như Malibu, hay Black Beach. Tôi chưa đi Mỹ, nhưng đã đọc nhiều sách báo Mỹ, xem phimdâmMỹ, vân vân...
Bill lại đưa mất nhìn tôi lần nữa. Vì dù là người Mỹ, anh cũng phải nể nang tôi... Tôi gật đầu, rồi chính tôi là người đầu tiên thoát y trăm phần trăm. Tôi vẫn để mắt theo dõi sự chú ý ngầm của cậu bé Thạch. Rõ ràng tôi thừa hưởng di sản cuồng dâm của mẹ tôi: vẫn thích ĐỤ TRẺ CON.
Anh chàng Bill từ tù, cổi áo rồi đến quần. Cái xì líp chàng mặc màu trắng, cộm lên một đống thù lù. Làm đôi mắt mẹ tôi nhìn không dứt. Tôi đoán không sai. Bà muốn tạo cơ hội hưởng những thú vui kỳ lạ hy hữu. Còn thằng Thạch đứng một gốc bụm cặc, nhìn thân hình nẩy lửa của tôi mà nuốt nước mleng. Không nói ra, nhưng cả bốn người đều như đã đồng ý sẽ trao đổi nhân tình.
Chiếc quần xì líp clla Bill vừa được cổi ra, con cặc trắng hồng, to xấc xược của chàng bung mạnh lên, giật giật, như muốn xáp ngay vào trận mạc. Mắt anh ta cũng không rời cặp vú và cái lồn lông đen sì của mẹ tôi Mẹ tôi nhìn chàng người Mỹ ntlư con cọp nhìn con thỏ nằm trong bẫy. Bà đứng hơi dạng chân ra một tí. Một tay bà vuốt vuết chòm lông lồn. Tay kia bà xe xe đầu vú. Dáng dấp nhưmột người mẫu trong phim. Mắt bà lẳng lơ như ăn tươi nuốt sống chàng thanh níên hai mươi tuổi tên Bill.
Biết là hai người đang "nghinh" nhau, và sẵn sàng muốn xé nhau, tôi đi lại hướng thằngThạch đang đứng cuối giường. Cậu bé có vẻ ngạc nhiên. Vì có lẽ đây là lần đầu tiên cậu sống với một kinh nghiệm khác thường. Hơi thở cậu hơi dồn nén, vì cậu đang bị kích thích bởi sự kiện: mới bú lồn người mẹ, bây giờ sắp được cô con gái gạ gẫm cho làm tình, hay cho gì gì đó, chưa biết....
Tôi đang nứng xé lồn. Máu thèm địt trẻ con của tôi trào lên tận chân tóc, phần thấy thân hình bé bỏng và con cặc dễ thương của Thạch, tôi liều mạng ôm chầm Thạch, nâng mặt Thạch lên, đặt lên môi chàng một nụ hôn nồng cháy, ngon hơn bao giờ hết. Thạch ôm lại tôi. Thạch đứng thấp thua tôi một cái đầu. Tôi phải hơi khom xuống một tí. Thếmới thích c.hứ, vì nó cho tôi cảm giác đang "hãm hiếp một em bé? Cái máu dâm kỳ lạ này nhất quyết không bao giờ tuyệt hết trong huyết quản tôi. Hồi còn ở Hà Nội, khi dụ khị thằng Bảng vào phòng lần đầu tiên để làm chuyện hoa tình, tôi đã khởi lên cái ưa thích lạ lùng đó. Tôi nhất định phải ngủ với một cậu bé bằng mọi giá, dù khó khăn đến đâu. Đó là một sở thích, một môn chơi được tôi manh nha chọn cho mình từ khi lồn bắt đầu mọc lông măng, nghĩa là năm tôi mới mười hai. Máu di truyền từ mẹ? Có thểđúng, mà có thể không đúng. Bởi vì trong tôi có những điều dâm ngoại hạng mà tôi tuyệt nhiên chả thấy mẹ cùng có. Ví dụ: tôi thích... có ngày nào đó, nếu được dịp, tôi sẽ làm tình với hai ba người đàn ông một lúc. Lất tờ báo, tôi ưa đọc những tin các thiếu nữ bị bề hội đồng... Hay tin những lính Pháp, trong cuộc hành quân, hay bắt một thôn nữ, đưa vào nơi kín. Rồi thay phiên nhau địt cho đến khi cô gái ngất xỉu.