Dậy Thì Quá Sớm chap 05

Tội nghiệp! Hôm đầu gặp Tú, quần chàng cũng vun lên một đống. Giờ đến Khuê. Em đóng cửa, khoá lại. Em sành sỏi như cô gái 18. Đã bảo em là thần đồng mà lị ! Em lại phải dẫn Khuê lại giường, đặt chàng ngồi xuống, tay' em ~sờ ngay cái chỏm nhọn của quần chàng. Em hỏi Khuê:
- Anh bảo, anh ước mơ một con nít như em, sao bây giờ ngồi như pho tượng vậy~. Làm cái gì cho vui chớ !

Khuê choáng váng, sững sờ nhìn em. Chàng, ngạc nhiên sao em gọn gàng, sành sỏi mọi thứ? Chàng quên em đã hằng ngày bò qua đây ngất ngây trên giường. Tới cha chàng suốt ba tháng hè. Như chàng đã từng thấy, từng nghe. Em lật Khuê nằm ngửa ra, xọc tay hằn vào quần đùi, nắm khúc gân cương cứng như khúc cúi, và sà mặt lên mặt chàng tìm môi. Khuê vụng dai hôn giống hệt như em ngày đầu gặp Tú. Nhưng qua ít phút~ chàng đã biết hai tay ôm tóc em, cuống cuồng say nồng với môi em....

- Anh muốn xem của em không? Em hỏi Khuê.
Khuê gật đầu. Gật như cái máy được lên giây thiều.
- Thì cổi áo quần cho e'm đi. Cổi xong, anh sẽ thấy.

Rất chẩm lãi, Khuê lần từng cúc áo, rồi giây lưag quần. Cử chỉ chàng vung dại, e dè , thấy mà tội nghiệp. Quần em vừa được tuột xuống khỏi hai chân, Khuê trố mắt, nhìn sửng lồn em. Chàng vuốt ve mấy ngón tay trên mu, nơi những sợi lông lồn vừa lú mọc lên rất ngắn, rất tơ. Rồi Khuê dùng mũi hôn ngất ngây ở đó thật lâu:
- Đẹp quá Ngọc ơi ? Lần đầu tiên anh thấy lông clla em mới mọc. Đẹp kỳ lạ. Những lần em đụ vớt ba anh, anh không thấy rõ. Chừng ít tháng nữa, có lẽ nó sẽ mọc sum sê, rậm rạp, che hết mư lồn em? Đẹp quá, đẹp quá Cho phép anh hôn nó lâu lâu một tý ? Nó khác hẳn lồn những chị lớn !
- Sao hồi nãy anh bảo chưa có nhân tình ?

Nhân tình, với ngườl để mình đụ, khác nhau chứ ? Như em, có thể là nhân tình ctỉa anh. Bởi trần truồng với em nãy giờ khá lâu, trong óc, anh chưa nghĩ đến chữ làm tình. Anh muốn em nằm yên lặng như thế, cho anh chiêm ngưỡng từng phần da thịt mới mẻ, thơm tho ctia em.
- Vậy mà nãy giờ, thấy anh khù khờ, vụng về, em cứ tưởng...
- Anh bảo đảm, chàng nào sành sỏ bao nhiêu, đứng trttớc thân hình hấp dẫn tuổi 12 này rồi cũng thành anh khờ. Ba anh đã bốn mươi. Mỗi lần ông ta lên giường với em, em thấy cử chỉ, lời nói, cách cư xử của ổng như thế nào? ổng chưa bao giờ cho anh lấy một chỉ vàng. Mà với em, những chiếc nhẫn xoàn 6 ly 8 ly, được tặng em như những viên kẹo, không thương, không tiếc, không suy nghĩ. Anh không giàu như ba anh, chứ nếu có, anh sẵn sàng dâng (chớ không phải tặng) cho em những gì quý nhất.

Em dang hai bấp đùi ra cho Khuê thấy thêm cái đẹp ở miệng lồn. Chàng há hốc mồm ra, trố mắt say đắm....
- Từ nay, có lẽ sẽ chẳng bao giờ anh dám nhìn lén cảnh ba anh ân ái với em trên lầu nữa.
- Sao vậy, Khuê? Em muốn anh học ở Tú cách làm tình...
- Có gì lạ mà em bắt anh phải học? Anh không dám nhìn nữa, bởi anh sợ...anh sợ anh sẽ ghen với ba anh ! Mà hình nhứ anh đã ghen rồi thì phải. Như anh đã nói: Có nhiều đêm, anh mất ngủ. Anh vớ vẫn, khùng điên, cứ nghĩ em là của anh từ rất lâu. Từ những năm xa xưa, khi anh còn hân hạnh nhìn em tắm mưa bên đó, cách nhà anh một hăng rào dâm bụt!

Khuê cúi hẳn mặt vô đó. Hai uhón tay chàng banh hai mép lồn ra, quan sát, ngất ngư, say đắm:
- Trời ơi ! Người yêu ơi ! Có thể nào em dứt hẳn với ba anh không? Đau lắm Ngọc ơi Đừng ngủ với ổng nữa !

Bỗng Khuê nhào lên hôn môi em như sư tư đói vồ mồi. Tại sao có chuyện làm bất ngờ này? Khuê yêu em? Điều khó tin quá ? Yêu em, sao gặp em hằng ngày ở trường, chàng chẳng nói gì với em dù một câu ?

Hôn xong, Khuê mớ .hộc, lấy cuốn nhật ký thảy lên trên giường, bảo em:
- Chắc em không tin Khuê yêu em ? Xem đi, xem cuốn nhật ký đó của anh, cả nghìn trang. Trang nào cũng dày đặc tên em. Đây là cuốn số ba. Hai cuốn kia còn nằm trong tú. Xem để biết tại sao anh ngu khờ với em !

Em lật nhanh. Loáng thoáng, trang nào cũng có tên Ngọc ! Lật nhanh đến mấy trang cuối cùng, có những câu: "Trời ơi, Ngọc của tôi lại trần truồng với bố trên giường ! Sao em không dành thân hình đó lớn lên cho anh qua xin hồi làm vợ. Mà hết người hay sao? Em lại chọn bố của anh".

Em xếp cuốn nhật ký, buông rớt trên giường, hai tay ôm mặt Khôi. Tất cả sự dâm đãng đang ngùn ngụt trong em biến đi, dành cho một cảm xúc lạ. Lạ, là vì em chưa hề biết yêu ai. Đụ với Tú là do thèm khát tình dục, ưa chuộng xác thịt. Ngay cả sáng nay mò qua gặp Khuê, cũng chỉ vì có thế. Rồi tự nhiên....

Mặt Khuê xúc động, đô hl~ng. Chàng nhìn em không chớp mất. Hai tay lực lư(~ng chàng quấn chặt em như con bạch tuộc, thiếu đường em hơi nghẹt thở. Chàng nằm hẳn lên em. Dưới kia cặc chàng cạ nhè ở mu lồn. Nổi sướng này hoàn toàn khác với khi em nằm dưới người của Tú.

Khuê nhìn sửng em, dưới kia, chàng tự canh cho ngay cửa mìn, nhấn cặc vào, và đụ em như mưa gió trời bão.
- Em phải là của riêng anh, Ngọc ơi ! Đừng cho anh thấy em nằm dưới bụng ba anh nữa: Đau lắm mình ơi i Mà làm sao được . Anh là kẻ đến sau mà. Hình như ba anh yêu em còn cuồng nhiệt hơn anh !
- Hay em cứ là nhân tình của anh lẫn của bố anh?

Khuê không nói gì nữa. Cứ chăm bẳm đụ em lâu cả hơn một tiếng, rồi chàng rút cặc ra, quay đầu xuống bú em. Chàng đổ hết cơn ghen vào trận bú, làm hôm đó em ra' hết hai lần trong môi chàng. Hình như em cũng cám thấy yêu chàng. Nhưng bảo bỏ Tú thì không. Trong em vẫn chưa nguôi những cơn dâm, những cơn thèm xác thịt mà em tướng tượng, cả Tú lẩn Khuê cũng không thể nào làm em thoả mãn. Công nhận Khuê đụ lâu hơn Tú, Khuê bu lồn nhiệt tình hơn Tú. Em an ủi Khuê:
- Em còn nhó để làm người tình, người vợ. Nhưng lại "lớn" quá dể làm nhân tình xác thịt. Khuê chưa, hoặc không hiểu trong em, sự đòi hỏi thường trực phải có một đàn ông trần truồng, luôn túc trực một bên. Để, hễ em đòi, là sẵn sàng, nhảy lên cung ứng. Anh có làm nổi điều đó không? Chắc là không ! Mình cứ gặp nhau là vui với xác thịt cho đã, cho sướng. Biết đâu khi lớn lên, em sẽ đối. Biết đâu những ước mơ clỉa anh trong nhật ký chẳng thành điều thật!
- Em nói một hơi, thành thật, hồn nhiên, không rào trước đón sau. Khuê có vẻ thấm. Chàng ngậm hột le của em trong mồm, nằm bất động. Chàng nhìn mớ lông măng đang mọc xám xám ở mu lồn. Bất giác chàng trồi lên, nhìn "bộ ngực" ctỉa em. Sau ba tháng ăn nằm với Tú, hai trái vú đã trồi lên, lớn hơn quả chanh. Khuê ngoạm vào, nút. Tay thì bóp. Chàng yêu tất cả ở em, dù tất cầ chỉ mới đâm chồi,
nớ nhụy. Chỉ có lỗ lồn em là đlì to, để chứa khúc gân lớn và dài clỉa Khuê. Mắt chàng long lanh nhời sáng vì được thoả thuê hạnh phúc. Nhưng đượm vẽ bi quan vì thế lực đồng tiền của Tú, cha chàng, vai vế của T'ú lớn quá.
- Ừ, anh chấp nhận làm nhân tình thứ hai clỉa em , sau ba anh, cho đến khi nào chịu hết nổi, anh sẽ âm thầm bỏ đi. Sẽ không một ai thấy anh trên cõi đời này nữa.

Rồi Khuê đụ tiếp. Chàng đụ em sướng gấp trăm lần Tú. Nhưng bỏ Tú thì em không. Và mới được có một tháng, cuộc tình tay ba đó vỡ: Khuê bỏ nhà đi thật, để lại ba cuốn nhật ký trên bàn Tứ. Trang cuối cùng viết: "Thưa ba. Con trót dại yêu Ngọc ctỉa ba. Con đã hứa với Ngọc: làm người tình thứ hai, sau ba. Con tưởng như thế, cho xong. Mà quả tim con lại có cách suy nghĩ khác. Cả tháng nay, con vẫn đứng trong tủ áo, xem ba đụ Ngọc. Ngọc bú ba. Mặc dù con tự nhủ: đừng thèm xem những cảnh đó nữa ! Càng tự nhli, con càng bước lên cầu thang, vào phòng ba, rón rén mở cửa, vào tu áo, chứng kiến. Hồi trước , khi đứng xem như thế, con bị khích dâm, có lần bắn ướt cả quần. Nhưng trong tháng này thì trái lại Nước m ắt con dầm dề, lòng đau như cắt. Con đi. Để ba hưởng. Vi quả tim con không biết nghe lời của lý trí con."

Tú bỏ công, bỏ của, cho người tìm Khuê khắp nước. Thất vọng, vì Khuê biệt vô âm tín. Tú cạo đầu đi tu, làm giấy tờ chuyển tên em vào ngôi bất động sản hai tầng đó....

Loan với Khải ngồi nghe mê mệt câu chuyện hấp dẫn như xem cuốn phim tình. Rồi cả ba lên xe, về nhà. Loan lo: Đạt ngú dậy đói bụng. Nàng tất tả vào phòng, định bày thức ăn lên bàn, rồi gọi Đạt dậy dùng trưa, thì Loan bỗng ngừng lại, vì ở ghế salon có cậu học trò clỉa nàng, tên Lâm, bạn Đạt ngồi đó. Lâm đứng dậy lễ phép chào:
- Xin cô bỏ lỗi cho, vì Lâm đã đường đột vào đây mà không xin phép trước. Không phải tự nhiên Lâm dám tự tiện vào. Mà do Đạt bâo Lâm ngồi, chờ cô về

Lâm cũng là học trò ctia nàng, cùng tuổi với Khải và Khuê, cũng từng đứng ở sân trường chiêm ngưỡng nàng cách đây vài hô'm, Nhưag còn Đạt ở đâu mà bỏ Lâm ngồi một mình ở phòng khách này:
- Vậy còn Đạt....
- Dạ, Đạt đang....đang....với cô Sương ở phòng bên cạnh.
Sao Lâm biết nhă cô mà đến?
- Dạ....tại vì....mấy đêm liền, Lâm "nằm" với cô Sương bên kia. Hình như cô Sướng muốn "trao đổi với cô mà chưa có dịp trình bày. Nhưng nếu cô không thích, Lâm xin rời khỏi phòng này ngay, để cô khỏi bận lòng.
Loan đứng im phăng phắc nhìn Lâm. Lâm cũng cao to như Đạt, nhưng đẹp trai hơn một tý. Đã mấy đêm hền, Lâm ngll với cô giáo Sương phòng bên cạnh ! Hèn chi cách đây vài hôm, Sương đã nhờ Loan dạy thế, để nàng về tiếp cuộc vui với kép. Nàng rót nước mời Lâm:
- Em cứ ngồi chơi t Uống tý trà cho ấm bụng, rồi cô dọn thức ăn. Hai thầy trò mình ăn trưa.

Trong bữa ăn, Loan tuyệt nhiên không đề dập gì đến Đạt. Nàng làm như Đạt không có mặt ở phòng nàng từ hôm qua đến sáng nay. Loan chỉ hỏi về Sương:
Lâm thấy cô Sương "khoẻ " không?
- Dạ cô ấy vẫn khóc.
- Không, cô muốn hôi...trong "gối chăn", cô ấy thế nào?
- Dạ cũng thường thường như những đàn bà khác thôi.
- Như những đàn bà khác? Lâm năm nay chắc cũng chỉ 17. . Làm gì Lâm đã....có đến những người đàn bà khác?
- Ở nhà quê mà cô ! Con trai, con gái "hư" sớm lấm t Vì cái thứ nhất không ai săn sóc, để ý. Điều thứ hai, không ai tương tượng nôi bọn em biết quá sớm ! Điều thứ ba, bụi bờ, nơi hoang vắng không thiếu Cho nên....
Vừa nhai cơm, Loan vừa cười đô mặt:
- Lâm nói đúng đó. Thuở bé, 13 tuổi, cô cũng đã vậy vậy với người yêu rồi. Nhưng không phải ở bụi bờ, mà là phòng nglỉ sang trọng tại một bờ biển... Lâm chưa hân hạnh đưa một nllười đàn bà nào vào phòng ngủ!
- Tại saol Phòng ngli kín đáo, tiện nghi hơn chứ.
- Dạ học sinh nghèo, làm gì cớ tiền ? Nhưng ngoài bụi bờ, nó cũng có cái thú đặc biệt, nên thơ đặc biệt chớ cô?

Loan nhớ tới cảnh nàng đụ Khải ở bờ sông. Phong cảnh hữu ớnh chung quanh, khí hậu quê mùa bao bọc, làm nàng với Khải ngất ngư hết một buổi chiều. Lâm hỗi:
- Sao cô không ăn đi, mà ngồi sửng ra vậy?
- À ăn, ăn chớ. Tại Lâm nói đến bụi bờ ở nhà quê làm cô ...nhớ...cô thèm....ử, bụi bờ nên thơ, tình tứ hơn ... Lâm đã trải qua nhiều đàn bà, chắc cũng là một tay anh hùng cự phách? Phải xlch mi lão tổ lắm?
- Dạ, cô hói cô Sương thì biết. Cô ấy đã từng bò bằng đầu gối, mà năn nỉ Lâm ngừng lại !

Loan lại ngừng ăn, bặm môi, tưởng tượng những lần bên kia, Sương gào la thê thiết, có khi đến hai ba giờ sáng...
Lâm gắp thức ăn, bó vào chén cho Loan:
- Mời cô. Cô ăn cơm đi chớ, nguội hết ! Hình như cô đang nhớ tới ai?
Mắt Loan đang vất vưởng ngoài sân, trên những đọt cây mẫn cầu, hoa trang, hoa sói, nàng bổng sực tỉnh, và miếng cơm, nhìn Lâm:
- Mấy hôm nay chỉ nghe cô Sương gào thê thảm, mà cô đâu biết Lâm có mặt bên đó.

Rồi làm như đang bị kích thích bởi cái gì đó, Loan đứng dậy, lấy nước sôi đổ vào ly, pha tý thuốc bổ dương hiệu "Bà tiên cầm đuốc", để sẵn trên bàn:
- Ăn cơm xong, Lâm uống ly này, khoé lắm !

Đó là chai thuốc... Loan mua sáng nay ở tiệm thuốc Bấc, về để cho Đạt uống cho lại sức. Nhưng nàng đã mời Lâm, vì nàng biết sẽ có cái gl đó, ngoạn mục lấm với Lâm, sau bữa cơm !

Đói bụng quá, Lâm làm láng hết mâm cơm, rồi uống ly thuốc bổ dương. Dọn dẹp xong, Loan đi tắm. Lúc trở ra, nàng mặc rất hở hang, cốt phơi hàng cho Lâm thấy. Nguyên cái áo ngú bàng xoa mỏng màu hồng nhạt, phủ từ cổ Loan xuống tới chân. Hai sợi giây nhỏ cột hửng hờ ở cổ. Còn tât cả như sương khó mờ ảo, bọc thân hình đổ lửa của Loan. Nàng cố tình cử động thật nhiều chung quanh phòng khách.

Như mở tú kiếng lấy hai cái ly nhỗ, rồi với tay lên đầu tủ cầm chai sâm nhung, mở hộp bánh tây, mời Lâm. Cậu bé choáng váng, ngẩn ngơ.

Cô giáo Loan đây sao? Trước mặt Lâm, cô Loan như đã trần truồng không mặc gì hết. Hắn dán mắt ở cặp vú cưng cưng ctia Loan, rồi nhìn sửng cái mu lồn bao đen cả lông lá. Cái eo thon, cái rốn sâu. Trời ơi ! Chỉ bao nhiêu đó, đã làm bé Lâm chết sứng rồi. Chưa có ai, kể cả cô giáo Sương, cung không khêu gợi, đa tình bằng.

Kìa Lâm, ăn tý bánh, uống chút rượu sâm. Bổ lắm ? Cứ mỗi ngày em uống chừng hai ly bé như vầy mưới cô Sương cũng bò bằng đầu gối.
- Vậy chắc cô đã cho Đạt và Khải bò lồi?
- Không, đàn bà thì khác, phải được đàn ông cho "bò ". Với lại hai cậu bé đó chỉ mớ giao hữu vài trận, đã co giò chạy mất, thành thử chưa biết ai thắng ai. Cũng nói cho Lâm biết, cô có cál máu thích ngủ với trẻ con. Hồi trước thì không, từ hôm xem được trận thư hùng của Khải với cô Ngọc, cô đã trớ thành một Võ Tắc Thiên!

Rượu vào, làm Loan mạnh miệng hơn, mặt của Lâm hừng đỏ hơn. Gần như Loan chắng giữ gìn ý tứ nữa. Nàng ngồi bật ngữa ra trên salon, "phơi hàng" nói cười lả lơi.....Nàng bành hai bắp đùi ra như mời mọc. Lâm cứng người.

Hắn hiểu là bên địch đang đánh những trận thăm dò. Loan đi lại khóa cửa phòng. Lúc trở lại, bằng giọng ngà ngà say, Loan ởm ờ:
- Trời nóng quá há Lâm. Hay mình vào phòng cô có máy lạnh, ngồi nói chuyện thú vị hơn !

Trời đâu có nóng. Đang chuyển sang mùa Đông mà ! Nhưng Lâm hiểu câu Loan mời. Chàng đứng dậy, cầm theo ly rượi sâm, nhìn Loan. Chàng hơi choáng váng thật vì độ nồng clla rượu: Lâm thích được nhìn cô trong chiếc áo ngủ màu hồng đó !

Loan dang hai cánh tay ra, quay người hai vòng. Miệng hát một bài luân vũ, rồi nhón chân, múa một mình trong phòng khách rộng. Cái áo mông bọc gió, gần như tan hết, chắng còn che phần da thịt nào của Loan. Nàng cố tình nhảy lạl gần bên Lâm, vờ suýt ngã, để Lâm đở nàng. Lâm vội đưa hai tay định cầm vai Loan, nhưng không biết sao, chàng đụng vào đôi vú Một chút rượu còn lại trong ly sánh ra, đỗ vào ngực Loan, chổ chỏm nhọn của chiếc vú.

Phần áo móng tanh ở ngực dính sát vào da thịt Loan, phơi hết. Nàng ngừng hát, ngừng nhảy, nhìn xuống cái vú ướt ruợu, rồi nhìn Lâm thật sát, không nói. Lâm vội vã:
- Cho Lâm xin lỗi. Vô tsmh! Không cố ý, nhưng sao rượu không sánh ra chỗ khăc, mà lại ngay đỉnh đồi tình yêu như thế?
- Không biết, anh làm sao khô cho Loan thì thôi.

Nói xong, nàng cúi xuống cầm chai rượụ rót thêm vào ly Lâm, rồi ly của nàng. Lâm đứng lặng người. "Làm sao cho khô "? Chàng đang suy nghí, thì Loan nhồi tiếp, đưa cốc lƯợu cho Lâm:
- Cho em uống rượu từ miệng anh, được không?

Lâm hớp một ngụm, nghiêng đầu, nhìn môi cô giáo. Cặp môi hé ra. Lâm đáp vào. Rượu cháy qua. Loan nuốt ực. Chiếc lưỡi Lâm còn kẹt lại. Môi Loan chụp lấy. Đã đời, ngây ngất ! Lâm đê mê quá, vòng tay ôm tóc Loan, quên rằng tay mình hãy còn cầm ly rượu Và chất nước màu hâu vàng óng ánh từ ly của Lâm, một lần nữa đổ tràn xuống ngực áo Loan, ướt đẵm, lõa lồ. Họ mặc kệ cứ ôm nhau, say trong môi nhau. Hơi thở cả hai nồng nặc tình yêu, tuyệt đỉnh. Rượu sâm đã làm cho cả hai ỉãng mạn, tự nhiên hơn.

Họ nói, làm, bất cứ những gì họ muốn; không ngượng ngập, thăm dò như lúc nãy:
- Lâm cổi áo cho Loan là khô ngay, nhé !
- Em không biết. Anh cố tình làm ngực em ướt, bắt đền....

Lâm cho tay tháo hai sợi giây cột ở cổ. Chàng kéo hết vạt phỉa sau của lưng Loan, quàng qua tóc, ra trước ngực, và xuống luôn phía dưới. Cô giáo Loan trần truồng, mình thơm ngát mùi xà bông đắt tiền vì cô vừa tắm. Lâm áp cái mặt vào đôi vú đẹp như thiên thần, hôn, thở, hít. Cuối cùng, chàng mạnh dạn ngậm vào một nl~m vú, bú ngất ngây, như bé con khát sữa ngậm vào ngực mẹ.
- Anh làm thế thì nó ướt thêm chớ đâu có khô. Loan nói.

Loan nói để có gì mà nói. Đối thoại lúc bấy giờ đâu còn cần thiết nữa. Thuyền đã ra khơi. Buồm đang bọc gió. Cả hai chỉ còn biết ré sóng mà đi. Lâm mừng khi nghe hai bàn tay Loan nhấn đầu tóc chàng xuống dần, phía dưới. Đối diện chàng bây giờ là cõi rừng U-Minh, ngập đầy "cỏ dại'. Loan dang hai đùi ra. Cái đầu Lâm bị ấn vào. Chàng làm gì không biết, trên kia, Loan cắn môi mà tiếng rên vang khắp căn phòng.

Tay Loan ấn đầu Lâm vào. Mông nàng thì hẩy tới phía trước. Âm thanh lách chách thoát ra từ cháng ba Khe Sanh đó làm cả hai hạnh phlíc. Tay nàng vẫn
còn cầm ly rượu, đưa lên môi, cạn hết, rồi cười như điên cho đã thèm một cuộc chơi mới. Cũng kép nhí, cũng mộng mơ.

Ba hôm, ba thằng học trò, thay phiên nhau đến hầu hạ, phục vụ cô giáo đa tình đẹp như tiên. "
- Em say quá anh Lâm ơi! Chừng nào thấy em ngả nghiêng nhớ đỡ em. Đừng để em ngã nhen. Vừa say, vừa được bú. Em đang bay trong mây đây ! Đó, anh ơi, nút cái hột đó cho thật lậu. Mạnh hơn lên.

Em không đau đâu ! Ôi! Một đời ta hủởng dâm tình. Ta yêu những bé con. Lâm, chàng thua em dến bảy tuổi có biết không? Em đang bú chị đó. Chị sướng quá Lâm ơi t Đừng bỏ chị mà đi như Khải với Đạt nhen cưng. ở đây vớl chị suốt đời nhen !

Lâm quỳ gối ôm lồn cô giáo bú mê man. Men nồng của rượu sâm làm Lâm hăng và điên lên, cộng thêm mùi lồn thơm ngát. Cậu bé không biết mình đang lạc về đâu mà tràn trề hạnh phúc. án đồ bổ, uống rượu sâm, ôm cô gtáo đa tình, đẹp, cám dỗ, nồng nàn....Lâm quyết làm cho Loan phải mê chàng để chàng giữ độc quyền trong tay.

Sướng quá, Loan lờ đờ, đứng hết vững. Lâm đứng lên bế cô giáo, thẳng vào phòng ngú, đặt Loan nằm ngửa tênh hênh trên chiếc giường Hồng Kông đắt tiền. Lâm đóng cửa phòng lại vơi dáng dấp như là chti nhân. Xong chàng trở lại đứng im sững, ngắm mê mải thân hình trần truồng cô giáo. Tý phu chưa chắc đã được cái diễm phúc ngàn vàng như Lâm. Cô giáo say lâng lâng, nằm sóng suợt trên tấm nệm màu xanh dương. Nàng nhắm mắt, sải tay sải chân. Hai đùi dang ra một tý, phơi hết cái mu lồn đầy ắp lông đen.

Lâm cổi hết. áo quần, rồi nằm sà lên trên Loan. Hắn ôm Loan hôn bằng mũi cái gướng mặt hồng hào, đẹp thần sầu của Loan. Hôn với tình yêu, với kính trọng, với tất cả tấm lòng ngưỡng mộ của một học trò trước cô giáo đã làm cả trường phải tấm tắc ngợi khen. Trần truồng như thế này đã đẹp, còn nói chi mặc chiếc áo dài tím than, quần lụa mỡ gà, chân đi guốc cao gót ! Loan đã nhoên cƯờì với ai, người đó cũng phát điên lên mà chết.

Thế mà Lâm đang đáp toàn thân mình phú ập trên tấm da thịt ngà ngọc như hàng ngàn đóa hoa cộng lại. Lâm càng hôn nồng nàn trên khuôn mặt Loan, cô giáo càng say đừ với men tình da diết. Bởi Trường, Khải, rồi Đạt, chưa cậu nào lãng mạn tình tứ như thế. Đã đành, đến đây là Lâm tìm thú xác thịt. Loan cũng thế. Nhưng nhập đề ngay, đánh đấm ngay, phá rừng đốt củi ngay thì còn gì thú vị. Lâm đang đưa cô giao vào cõi mộng. Nàng nghe rõ ràng khúc gân dài cứng ngắt của Lâm đang ngao du trền vùng địa đàng của nàng.

Khúc gân như khách nhàn du tản bộ, lang thang, nhìn cỏ cây mọc quanh khe suối, nhìn mặt đồi mịn màng trấng bóc, rồi lại hờ hững đi xa. Lồn Loan nóng như lửa đốt. Nhưng tuyệt nhiên nàng không đòi không hỏi. Cứ để xem thằng bé bắt nàng chịu đựng tới đâu. Trên này cũng vậy. Mỗi Lâm hôn nhè nhẹ lên mắt, lên trấn, lên tóc, lên tai nàng . Cũng hờ hững, êm đềm, lãng đãng, nhẹ như tơ hồng, như mây chiều trôi lang thang. Lâm đang cố tình chọc phá cho cô Loan thèm chết đi được.

Lâm hôn với tấm lòng ngướng mộ nhan sắc, để cô giáo Loan phải thấy sự khác biệt của học trò khác đã đến với nàng. Tay Lâm đưa lên vú cô giáo, cũng mơn man thoa nhẹ . Hắn cũng xe xe đầu vú, nghệ thuật đ(n độ Loan cảm như Lâm đã ngậm vào mà nút. Được khoảng nửa giờ, Loan thèm toé lửa. Thèm như muốn cắn Lâm ra mà nuốt. Nàng dang dần hai bắp đùi ra. Khúc gân ngổ ngáo Lâm lang bang gần khe suối. Chẳng ai dùng tay. Khe suối đã tự động "hút" thằng bé của Lâm vào ngọt xớt, trơn tru, lọt phủm, vào tuốt trong sâu, xa lắc. Nầm yên. Loan
chết sửng.

Lâm nắc rất nhẹ. Đít Loan cũng thế. Và, bây giờ hal cặp môi mới xáp lại tìm nhau nồng nàn, ngây ngất. Lâm nhắm mắt lại. Không dám nhìn gương mặt đang bốc lửa dâm lên của cô Loan. Hấn sợ sẽ không cầm cự được lâu. Cho nên phía dưới, Loan ôm Lâm nấc để tự tìm sung sướng. Còn chàng im lặng, bất động.
- Anh không yêu em hả?
- Không yêu mà nằm như thế này sao?
- Yêu sao nằm yên vậy? Không thèm đâu.

Bé Lâm tự ái. Hắn trở mình nằm nghiêng, dở một chân Loan lên cao, và đụ hung tàn như hta quân đi diệt giặc. Kiểu đụ mà hồi nào giờ Loan chưa nếm qua. Loan gào:
- Từ từ Lâm ơi. Làm nạp quá em "chết sớm" bây giờ.
- Tại chị trách em không yêu chị. Nên em cho chị chết!

Nằm nghiêng như thế, cặc Lâm đâm thẳng vào thành lồn cô giáo. Nó xoáy ngay âm đạo, làm Loan muốn ra. Nàng gào thét, cố cầm cự càng lâu càng tốt. Lần đầu tiên, Lâm gọi cô giáo bằng chị, xưag bằng em. Chàng quyết tâm bữa nay làm sao cho cô giáo phải bò như cô Sương đêm hôm qua, Lâm mới chịu. Đêm hôm qua, lúc hai giờ sáng, sau khi ra cái thứ ba, cô Sương đã bò thật. Ra xong, cô mệt lã người, mà Lâm vẫn để cặc như thế đụ ầm ầm. Cô đẩy Lâm ra, lăn mình xuống đất, 'đứng không nổi, bò, và miệng la:
- Em lạy anh Lâm ơi, cho em nghỉ chừng 15 phút rồi muốn làm gì thì làm. Lồn em nó ê quá rồi!

Cô bò lại góc tủ, ngồi dựa ngửa, thở, rồi ngoéo đầu ngú lúc nào không biết. Sáng nay, Sương dẫn Lâm qua định giới thiệu cho Loan "dùng thử". Không ngờ gặp Đạt. Sương tự ý Đổi hàng, mang Đạt về phòng, để Lâm ngồi chờ giáo Loan. Kiểu đụ nghiêng này ít đàn bà nâo chịu nổi quá 15 phút. Vậy mà Loan, không biết có phâi nhờ ruợu giúp sức hay không, gần nửa tiếng mới bặm môi, nhíu mày, mặt
phừng đỏ lên, la:
- Lâm ơi, chị chưa được ai đụ kiểu lạ lùng này ! Cho chị sướng một cái rồi tới đâu thì tới Lâm ơi. Đó, em ra đó anh ơi, anh ơỉ, anh ơi ! Em .,.còn...còn nữa, còn nữa.

Ra xong, Loan nằm ngửa ra, rút lồn khỏi cặc Lâm kêu cái "pót", nghe như at mở nút chaỉ. Nàng nằm bất động. Lâm dí môi vào liếm hết nước lồn của cô giáo, rồi banh rộng hai mép ra xem tận trong cùng lồn Loan.
Đẹp không khác lồn con gái, vì đây là lần đụ thứ tư của đời nàng. Trường, Khải, Đạt rồi tới Lâm.

Trải qua bốn cuộc tình, mà đụ thì rất hiếm hoi. Cho nên kinh nghiệm và nghệ thuật clia Loan phải nói là thua Ngọc và Sương. Nhưag Lâm thích thế. Nó yêu cái vụng về, thơ dại của cô giáo. Nên Lâm lạl dí môi vào miệng lồn của Loan mà thở, mà hít. Thơm quá, ngon quá, và đẹp quá!
- Sao em yêu chị nhiều quá vậy hả Lâm?
- Dạ tại vì lúc nãy cô xưng CHị với em, làm em nhớ lại tất cả ngày thơ ấu. Một thời hoa mộng-với bà chị dâu, chồng chị đi lính. Em hay lân la chạy qua chơi nhà chị, và.,..Bỗng Lâm đứt ngang, không nói tiếp.

Loan chồm dậy, ôm cứng Lâm. Nàng thích nghe những chuyện lạ lùng đầy hấp dẫn như của Ngọc sáng nay, cóa Khải, và của chính nàng năm 13 tuổi. Những chuyện tình liên quan đến tuổi dậy thì quá sớm. Loan năn nỉ quá, bé Lâm nằm xuống, ôm cô giáo vào lòng, như đã từng ôm người chị dâu tên Vân ngày xưa, và kể...


Lẽ ra, giờ này Lâm cũng chưa biết gì, nếu không trải qua một thời gian dài
sống lăng nhăng với bà chị đó. Chuyện đã qua rồi, đã trôi xa như chiếc lá rụng, theo giòng suối về với b~ển cả. Nhưng Lâm vẫn còn khắc khoải: Tại sao, mới 15 tuổi mà Lâm đã biết thèm chuyện ái ân? Tại sao đã có chồng, chị Vân còn cố
tình quyến rũ Lâm vào .chuyện tình dục? Tại sao Lâm không xằng bậy với một thiếu nữ hay một đàn bà khác mà lại là chị Vân? Và...Có phải lúc đớ là tình đầu hay không, mà nó theo Lâm hằng giờ, hằng phút, kể cả trong gỉác ngú. Cứ nhìn ai cũng hóa thành chị Vân, chị Vân và chị Vân?

Sau chị Vân, Lâm lại lùng tlm những bà chị, lớn tuổi hơn mình như cô Ngọc, cô Sương, bà Hường hiệu trưởng và bây giờ là cô, để yêu, để làm tình !

Loan giật mình, khl nghe Lâm khai tên bà Hường hiệu trưởng cũng là nhân tình của hắn. Nên vờ bình tĩnh hỏi:
- Ủa, bà hiệu trưởng cũng.....
- Dạ. Chuyện đó cũng làm Lâm khắc khoải không ít. Nhưng để Lâm nói chuyện chị Vân trước cho chị nghe đã....Em nhớ rất rõ: chị Vân người Long Xuyên, nước da rất trắng, người cao như chị, nhưng tóc thì bới. Khi xõa ra, tóc dài chấm tới đầu gối. Năm đó Vân được 22 tuổi thì về làm dâu nhà em. Ba mẹ em cất cho hai vợ chồng chị một ngôi nhà, ngay trong khuôn rẫy trồng dừa của gia đình. Nghĩa là, nếu muốn chạy qua chơi, em chỉ nhảy khoảng hai mương nước là tới. Tất cả duyên cớ là do sự kề can quá gần này.

Cưới xong vợ, anh em chỉ được hai tuần phép, rồi lại lên đường theo đơn vị hành quân. Đôi ba tháng anh mới về phép một lần. Được vài bữa, lại lên đường hành quân. Những khoảng trống lê thê buồn thảm đó khiến người vợ trẻ tên Vân nghĩ vẩn vơ, thèm vẩn vơ, mơ mộng vẩn vơ.

Lý do ông bà già cất cho vợ chồng chị Vân căn nhà ngay trong mảnh vườn đó là với hậu ý dễ kiểm soát con dâu, dễ an úi con dâu trong khi anh Thanh hành quân xa. Nhưng ông bà hoàn toàn không để ý gì việc đi lại, giao du thân mật của thằng em chồng tên Lâm này với bà chị dâu. Thật ra, chẳng ai dám ngờ thằng bé 15 tuổi 7 tháng này lại có thể là nhân tình ciia chị Vân. Chẳng ai dám ngờ chị Vân lại
ngoại tình với đứa em chồng còn non choẹt.

Không ai bảo ai, nhưng em với chị Vân đồng thỏa thuận một điều: Em diễn xuất như thằng bé con chưa biết gì, chị Vân diễn xuất như người vợ chính chuyên, hiền thục. Trò chơi núp lén, kín đáo đó cho hai đứa cái thích thú: đánh lừa được người lớn ? cho nên ngoài chuyện giao du thân mật và những khoái lạc xác thịt tui em còn được thêm cái thống khoái như những điệp viên hành động bí mật.

Đi học về, là em cầm trái banh bưởi chạy qua sân gạch nhà chị, vờ đá chơl môt mình. Hoặc là em leo lên cây mận, cây ổi, cây lê hái dăm quả chín cây. Rồi nhìn trước nhìn sau, thấy không ai dòm ngó, em chạy tót vào nhà chị. Trên bàn, luôn luôn chị dành cho em bát chè đậu, chè khoai, hay bánh v. v...để em ăn. Em thích nhìn chị Vân ngồi gội đầu. Chị ngồi ở cái ghế đẩu, xăn quần lãnh lên quá đầu gối, đưa hai ống chân trắng bóc ra, Ngực áo chị bị nước tẩm ướt, sát vào da thịt, đưa làn da hồng mát rượi của cặp vú đầy sinh lực. Mùi chùm kết bốc thơm trộn với lá dứa...

Gội xong, chị đứng dậy, chải tóc. Hình như chị cố khêu gợi em, cho nên cứ để cái áo ướt đó phơi hai trái vú cưng cứng ra. Ngắm chị như thế, là em phải ngồi xuống, vì cục gân mất dạy của em lại chỏi ra, đội quần. Thấy em ngồi chốc mỏ nhìn chị thèm thuồng, chị nói:
- Em làm ơn vô buồng lấy giùm cho chị cái khăn lông.
Mắc cỡ quá, em không dám đứng lên. Chị chơi ác:
- Kìa Lâm, làm ơn chút đi em, nước chảy ướt hết áo chị rồi.
Bất đắc đĩ, em lom khom đi vào buồng, lấy khăn xong, em lại lom khom đi ra, đưa cho chị. Em thấy chị Vân cười mim mím với vẻ mặt hóm hỉnh.
Chị đùa:
- Chưa già mà đã đi như ông cụ vậy Lâm? Em lại ngồi, mặt ngáo như anh Mán trên rừng.
Vì càng ngắm chị, em càng nứng dữ dội. Nhất là nghi chị đã biết lý do khiến em phải đi lom khom. Chị quái ác sai thêm:
- Quên nữa, nhờ em vô bàn phẩn chị lấy giùm cái lược.

Lần này thì em bớt xấu hổ vì hiểu là chị cố tình muốn phá mình. Nên em liều đứng thẳng người, tay che cái chôm nhọn clia quần, vào phòng lấy lược. Khi em mang ra, chị Vân chơi ác hơn, nhờ em chải tóc dài chị đã dồn hết ra phía trước. Tất nhiên em phải dùng hai tay. Và, chôm nhọn quần em phơi ra trước mặt chị. Chị cười cười. Em hỏi:
- Sao chị cười?
- Không có. Chị cười bởi nghĩ ông Trời bất công. Đàn bà khi hứng tình, đâu có ai biết. Con trai đàn ông của em....coi đó, hí hí hí. Tội nghiệp thì thôi, đi lom khom như ông già.

Rõ ràng chị Vân biết em đang hứng tình. Em còn che dấu làm chi nữa, nên tỉnh bơ, em cứ đứng đó chảitóc cho chị. Mặc cho "thằng nhỏ" của em rung rung, động đậy sau lớp quần đùi. Em làm như phô diễn, bày hàng ra cố 1tình cho chị cũng phải hứng tình.

Chị đúng nhìn chỏm nhọn quần em sửng sờ, mặt bắt đầu hồng lên, im lặng.
Chị nói đúng. Trời quả bất công ! Con trai bọn em hứng tình thl cục gân cương cứng lên. Còn đàn bà thì không. Nhưag em biết chị cũng đang hứng tình ! Em nói không sai đâu !
- Không đâu Lâm ! chị chối. Có ai làm gl đâu mà chị hứng.
- Không ai làm gì. Nhưng em chắc chấn chị đang hứng !

Chị giật vội cái lược từ tay em, hất chùm tóc ra phía sau, đứng uớn cặp ngực ướt ra, và mắt vẫn liếc liếc về phía em. Tự nhiên em thấy chị Vân đẹp hơn mọi ngày. rI'ự nhlên em thấy chị Vân quả là những hình bóng đã vất vuỡn quanh em trong những lần em nằm một mình, mộng mị. Chị ngồi xuống cái chỏng tre, lại xấn hai ống quần cao lên, cao hết lên, đưa không những cặp đùi, mà còn phơi luôn hai bấp vế trắng như bông bưởi.

Em chẳng thèm lom khom làm chi, đặt đít ngồi gần chị, xem chị chải tóc. lHình như lọn tôc đâ khô, mà chị cứ chải đi chải lại. Chị tìm cớ ngồi đó, rù quến, dụ khị em.
- Em có bồ bịch với ai chưa hả Lâm?
Bồ bịch là cáigì? Em vờ thơ ngây hỏi.
Đừng làm bộ nữa ông Trời ! Thù lù một đống ra đó mà cứ làm như ngây thơ, như con nít.
- Cái gì thù lù một đống? Em lại vờ hỏi nữa.
- Mệt lắm Lâm à, làm người ta muốn chết ra đây không biết sao? Cứ ngồi đó làm như con nít mới đé không bằng.
- Mà ai, cái gì làm chị chết? Chị nói gì em không hiểu?
- Thì "cái" làm cho em đi lom khom hồi nãy đó.
- Cái làm cho em đi lom khom hồi nãy, là cái gì cà?
- Đâu em đứng thẳng, chị chi nó cho em coi!
Em đứng thẳng liền, và thật gần bên chị. Chị Vân không chỉ bằng tay, mà lấy mất liếc và ngó chết trân ở chõm nhọn. Mặt chị hồng ưa, đanh lại, thèm khát:
- Chị không tin em 15 tuổi đâu. MƯờí lăm tuổi gì mà chim chóc lớn quá vậy? Của em dám bằng của chồng chị lắm à.
- Em gần 16. Nhưng không lẽ em nói là 15 tuổi 7 tháng. Nghe sao được? Chừng nào 16 hẳn hay. Mà cái gì bằng của chồng chị.

Mắt chị đưa lên nhìn mặt em, như trách móc em đừng đùa nữa. Chị đã nghiêm trang muốn nói một thầm ước, một thèm thuồng hình như đã manh nha từ lâu lẩm, chớ không phảl mới hôm nay. Từ hôm hal chị em nắm tay nhau đi lang bang, mua hàng ngoài chợ phiên bên Phú Lập. Cả hai nắm tay cho bàng quan thiên hạ thấy như haỉ chị em. Mà bên trong,cả chị, lẫn em, đều ngầm bốc lên một thứ khoái lạc lâng lâng, .khó tả. Từ đó, đi đâu? chị Vân cũng cố tình rú em theo. Cho đến một buổihoàng hôn. Em chạy qua chơi. Thấy chị Vân nàm đù đưa một mình
trên chiếc võng móc sau hè. Chị nói:
- Muốn nằm đây với chị không?

Em chưa kịp trả lời, chị nhuốm đứng lên, bảo em choàng hat chân qua. Hai chị em ngồi xuống cùng lúc, đù đưa. Miệng chị nói huyên thuyên vô số chuyện, nhưng bên trong là cả chị lãn em đều nổi dậy sự thèm muốn nào đó mãnh liệt lấm, vì hai bộ phận sinh dục đã nằm sát vào nhau.
- Anh Thanh đi hành quân xa hoài, chị có nhớ không?
- Nhớ cũng ráng chịu chớ biết làm sao. Nằm với chồng quen hơi, quen mùi. Bây giờ, ban đêm, nhứt là mùa mưa, mùa lạnh. Nằm một mình...nó...khó chịu hết sức, mà...không dám nói với ai. Chị nói riêng cho em biết thôi, kín miệng nhé.
- Sao chị dám nói rlêng với em, mà không dám với ai?
- Chị cũng không biết nữa. Tại em giống anh Thanh.
Bỗng chị ngừng đưa võng, chồm dậy, khom người lên em. Nghĩa là lồn chị cạ sát cặc em đang cứng ngắc:
- Lâm, em.....Rồi chị bỗng nín, nhìn bâng quơ ra sân, ra khu vườn đang chìm dần vào hoàng hôn. Hình như chị định nói một cái gì ghê gớm, mạnh dạn lắm, mà rồi....
- Chị Vân, nới em nghe, em đang đợi đây.... Thôi em, em còn nhỏ quá, chưa biết gì việc người lớn.
Rồi chị lại im lặng, cói xuống lẩn nữa, hôn má em:
- Thôi chị cắn răng nhịn thèm. Chừng nào anh Thanh về hẵn hay. Khổ thiệt, ai biểu lấy chồng lính......
- Ai nói vớl chị em còn nhỗ quá, chưa biết chuyện người lơn .

Hình như chị Vân nói câu đó để thăm dò xem em có phản ứng! Chớ khi khom xuống hôn em, chị đã cảm thấy cặc em sưng lên một đống, nằm thù lù ở giữa háng. Chi nhìn quanh xem có ai để ý, rồi nói rất nhỏ:
- Nếu em không là con nỉt, sao nằm vầy mà chẳng thấy em....em đòi, hay xin chị cái gì hết vậy? Đâu làm người lớn chị coi nà.

Em bưng mặt chị Vân, nhìn sững, và chờ. Môi em hơi hé ra. Chị đáp thật lẹ xuống, hôn rất nhanh môi em. Chỉ có một giây, rồi ngẩng lên nhìn hoàng
hôn, im lặng. Em nói:
- Chị mới là con nít à. Chớ không phải em đâu.

Mặt mày, tay chân chị lúng túng. Muốn làm cái gì đó mà không dám, trông thật tội. Em bạo gan đặt tay lên hai bắp vế chị, bấu mạnh, ngước nhìn chị lần nữa, hé môi chờ.

Chị thở ra, lòng nôn nôn một cái gì không nói. Lâm, chị lạy em đừng bóp hai bắp vế chị.
- Anh Thanh không có ở nhà. Em làm vậy, như ...bắt chị lên ngồi trên giàn lửa. Người chị nóng sôi, mọi thứ đang đòi, đòi....
Em bóp mạnh haí bắp dl~i chị Vân thêm, và khẩn khoản:
- Lạy chị đừng coi em là con nít nữa !

Chị đứng phắt dậy, đi một mạch vào phòng ngủ, đóng cửa. Nằm một mình trên võng. Em hụt hẫng, giống hệt như em đã bay lên tận Thiên đàng, bỗng bị đạp xuống lại trần gian. Em bò vào gõ cửa phòng, kêu nhỏ "chị Vân, chị Vân". Nhưng không nghe đáp lại. Mà ...chỉ nghe tiếng rên rất nhỏ:
- Em thèm quá Thanh biết không? Thèm chết được một đàn ông, một con trai....Nhưng Lâm nó ...nó còn nhỏ quá, mà lại ỉà em ruột của anh. Có được
không? Vậy hả, cho em nhen. Ừ. Đút vô đí Lâm, sâu hết vô. Đó, nắc mạnh đi: Hai chị em mình đụ hết đêm nay. Đó em, làm cho chị ra nhen. Trời ơi, sướng quá Thanh ơi, Lâm đang đụ em nè Thanh! Em gõ cửa mạnh hơn, gọi lớn hơn vì ngoài này em nứng muốn rách quần. Chị Vân không trả lời, tiếp tục rên.

Tức quá, em thò mắt qua lỗ khóa nhìn vào. Hoàng hôn chuyển dần qua đêm. Em hoàn toàn không nhln thấy gì nữa, ngồi đó tưởng tượng hình ảnh theo tiếng rên của chị Vân. Em bụm cặc ngồi chịu đựng....Cho đến hôm nay, đứng chải tóc cho chị, trình rõ cho chị thấy khúc gân đồ sộ của em để chị biết em không còn là con nít. Em bất ngờ hồi:
- Tuần trước, chị bỏ em nằm võng một mình, chạy vào phòng đấp mền làm cái gì mà la quá trời vậy?
- Sao em biết chị có đấp mền?
Tại vì, em có nhìn qua lỗ khóa. Nhưng vì chị đắp mền nên em chẳng thấy gì hết, phần vì trời tối.
- Em chỉ nghe rên thôi.
Chị Vân cong cái môi lên cười ranh mãnh. Cười mà mắt dò la nhìn em. Vì hình như hôm đó chị rên lớn la cố tình làm cho em mê chết, làm cho em chịu hết nổi.
- Kìa, sao em hói chị đấp mền làm cái gì mà chị không nói.
- Ừm, chị thèm anh Thanh quá mà phải tự làm chuyện người lớn. Chị làm lâu lắm, lúc xong, trở ra chỗ chiếc võng, em đã về mất bên nhà rồi. Phải chi em còn đó, chị sẽ...
Chỉ sẽ làm sao, nói nhanh cho em nghe với.
- Chị sẽ...mà thôi. Kỳ quá à. Nói mắc cỡ thấy bà.

Rồi chị lại chạy vội vào phòng, định đóng cửa như hôm nọ, Nhưng em đã vội chạy theo và lẹ tay chận cửa lại, không cho chị đóng. Em đã vào trong. Hai chị em nhìn nhau không nói. Nhưng cả hai biết, ngầm hiểu là sẽ :phải làm gì cho nhau sướng. Chị Vân vội hỏi:
- Hồi nãy em qua đây có ai thấy không?
- Dạ không. Em từ nhà ông Cả Cự, vạch rào chui ngang vô đây.
- Em làm ơn ra cài cái cửa chính lạl giùm chi.
Lúc em trở vào, thl đã thấy chị Vân nằm ngửa ra trên giường, xăn hai ống quần lên tận bắp vế, phơi hái cái đùi trắng nõn ra, cười lả lơi với em:
- Cài luôn cửa phòng giùm chị đi.
Cài cửa xong, tim em đập ẩm ầm, vì hồi hộp đợi xem những hấp dẫn gì sẽ diễn ra. Chị vẫn nằm cười cười:
- Lấy cái tay ra cho chị xem, làm gì mà bụm hoài vậy.
Mắc cỡ lắm, nhưng thèm quá, em đánh liều bỏ tay ra. Con cặc em bung mạnh, chỏi cái quần. Chị lại bảo:
- Tuột luôn cái quần xuống cho chị xem nó bao lớn?

Em nhắm mắt đưa chân ! Liều mạng, tuột dần cái quần xuống. Khúc gân bung mạnh lên, chần dầng như con rắn lâu ngày được chui ra khỏi hang. Chị Vân uốn người, mặt đỏ:
- Đứng gần lại đây chút được không? Lâm Em bê bê đứng gần chỗ chị nằm. Chị vói tay lên cầm cặc em. Cầm thật cứng, rồi chồm lên hôn nhẹ nhàng lên mình nó.
- Trời ơi ! Vậy thì đâu có thua gì của anh Thanh. Đẹp quá ! Cổi hết quần la đi Lâm, chị bú cho em sướng.

Em hấp tấp cổi hết, luôn cả áo, trần như nhộng, ểnh đít ra. Chị Vân ngồi hẳn dậy, hai tay "kính can" cầm cặc em. Môi chị ngoạm vào, và bú êm đềm. Rất êm đềm, mà em nghe như Trời bão ngoài kia. Nước miếng chị làm cặc em trơn lu, miệng chị hâm nóng nó. Em nghiến răng, chu mõ, đứng chịu đựng. Chị bú một cách ân cần, thân thương. Em phải nói bậy:
- Anh cứ lo hành quân. Khoan về đã anh Thanh. Cho em mượn chị Vân một bữa anh ơi ! Việt cộng còn nhiều lắm. Lo đánh đi anh Thanh. Ôi cha mẹ ơi, em ở đây luôn với chị nghe chị Vân.

Em càng nói bậy, cặp môi chị Vân càng mút mạnh hơn. Nhìn xuống, em thấy đầu tóc dài chị Vân xỏa tha thướt trên nệm giường. Bây giờ, một tay tay cầm cặc bú, tay kia đang lần mở cúc áo. Cặp vú trắng như bông của chị lộ ra, đẹp như hai qủa đào chín tới. Rồi chị lại giật luôn sợi giây quần, tuột dần ra. Cha mẹ ông bà đất nước ơi. Sao không thấy lồn, mà thấy toàn lông với lông nằm ngay chỗ hạ bì. Chị cũng trần truồng như em rồi. Em muốn la thật lớn cho bể cái nhà ra mà không dám, sợ cha mẹ em bên kia nghe thấy, nên cứ phải cắn môi chịu đựng. Lần đầu tiên được bú cặc, Người bú cặc mình là bà chị dâu !

Có cái gì hơi loạn loạn, làm em khoái ngất luôn. Em mơ được như thế này lâu lấm rồi. Từ hôm anh Thanh dẫn chị Vân về chơi lần đầu tiên. Hình như năm đó em mới 13. Mười ba mà đầu óc em đã đen tối như đêm 30. Em mơ làm sao nhìn được chị Vân lúc ngồi dái, hay đứng tắm, hay thay đồ...Sao quái dị và lạ lùng như thế. Sao tuổi dậy thì của em. đến quá sớm như thế ? Từ đó em mộng mơ, thèm thuồng riêng tư....

0 nhận xét

Leave a Reply

Edit 2010 Xteen1.net All rights reserved Designed by SimplexDesign